"毡裘尚拂阴山雪" 诗句出自金朝诗人李俊民《和秦彦容韵 其一》
《和秦彦容韵 其一》 拼音标注
hé qín yàn róng yùn qí yī
yǎng xián liè dǐng shǒu zì pēng,
xiè diào yuán huà hé rú gēng。
mǎ tí yī cù yàn dì liè,
zhān qíu shàng fú yīn shān xuě。
jiāng jūn biǎo qǐng yuàn chū shī,
zhuàng shì hūi gē wéi kǒng chí。
wǔ chéng cái shì èr sān cè,
shǔ lí yǐ jiàn mǐn zhōu shī。
zòng héng mén wài chái láng lù,
wǒ lǎo cǐ shēn wú zhù chù。
jūn bù jiàn píng huái shí wàn bīng,
yóu xiàng xiāng yáng shǒu zhū xù。
《和秦彦容韵 其一》 作者简介
李俊民(1176~1260)或(1175~1260)字用章,自号鹤鸣老人,泽州晋城(今属山西晋城)人。唐高祖李渊第二十二子韩王元嘉之后。年幼时 ,勤于经史百家,尤精通二程理学。承安间以经义举进士第一,弃官教授乡里,隐居嵩山,元政府泽州长官段直从河南嵩山迎回李俊民任泽州教授,长期在泽州大阳生活教学。金亡后,忽必烈召之不出,卒谥庄靖。能诗文,其诗感伤时世动乱,颇多幽愤之音。有《庄靖集》。