"不向芳尊问圣贤" 诗句出自宋代诗人李复《调李教授》
君不见屈平放逐南辞楚,憔悴行吟并江浦。
一闻鼓枻笑独醒,搔首低回愧渔父。
又不见渊明鼓泽投簪缨,退隐衡门依五柳。
凝尘满匣不鸣弦,头上接{上四下离}亲漉酒。
尔后寥寥几百年,醉乡途路隔云烟。
空看青鉴悲毛发,不向芳尊问圣贤。
天边酒星叹寂寞,太白相逢发嘲谑。
悲风苦雾动星愁,欲恼寒蟾对杯酌。
舞袖低回双鶂退,曾忆婆娑拂仙桂。
云间月下两茫然,牢落江山无胜气。
星星今古梦中身,巧力争求身后名。
卫鹤莫矜轩冕贵,鲁鶋曾见鼓钟惊。
园林昨夜春风满,待得花开春已半。
流莺才怨晓红飞,布谷已催秋种晚。
藻间养子碧鱼肥,石上拳牙紫蕨齐。
柳下惊逢金騕褭,花深闻唱白铜鞮。
须知向眼光阴好,忍困饥肠守枯槁。
明年虽见旧花开,却恐花枝笑人老。
终南紫翠倚天高,渭水东流入海潮。
水去不回山不改,茫茫曾历几昏朝。
君看旷达是刘伶,宠辱冥心过一生。
枕麹潄醪方自得,任从耳畔发雷霆。
《调李教授》 拼音标注
diào lǐ jiào shòu
jūn bù jiàn qū píng fàng zhú nán cí chǔ,
qiáo cùi xíng yín bìng jiāng pǔ。
yī wén gǔ yì xiào dú xǐng,
sāo shǒu dī húi kùi yú fù。
yòu bù jiàn yuān míng gǔ zé tóu zān yīng,
tùi yǐn héng mén yī wǔ lǐu。
níng chén mǎn xiá bù míng xián,
tóu shàng jiē { shàng sì xià lí } qīn lù jǐu。
ěr hòu liáo liáo jī bǎi nián,
zùi xiāng tú lù gé yún yān。
kōng kàn qīng jiàn bēi máo fā,
bù xiàng fāng zūn wèn shèng xián。
tiān biān jǐu xīng tàn jì mò,
tài bái xiāng féng fā cháo nvè。
bēi fēng kǔ wù dòng xīng chóu,
yù nǎo hán chán dùi bēi zhuó。
wǔ xìu dī húi shuāng yì tùi,
céng yì pó suō fú xiān gùi。
yún jiān yuè xià liǎng máng rán,
láo luò jiāng shān wú shèng qì。
xīng xīng jīn gǔ mèng zhōng shēn,
qiǎo lì zhēng qíu shēn hòu míng。
wèi hè mò jīn xuān miǎn gùi,
lǔ jū céng jiàn gǔ zhōng liáng。
yuán lín zuó yè chūn fēng mǎn,
dài dé huā kāi chūn yǐ bàn。
líu yīng cái yuàn xiǎo hóng fēi,
bù gǔ yǐ cūi qīu zhǒng wǎn。
zǎo jiān yǎng zǐ bì yú féi,
shí shàng quán yá zǐ jué qí。
lǐu xià liáng féng jīn yǎo niǎo,
huā shēn wén chàng bái tóng dī。
xū zhī xiàng yǎn guāng yīn hǎo,
rěn kùn jī cháng shǒu kū gǎo。
míng nián sūi jiàn jìu huā kāi,
què kǒng huā zhī xiào rén lǎo。
zhōng nán zǐ cùi yǐ tiān gāo,
wèi shǔi dōng líu rù hǎi cháo。
shǔi qù bù húi shān bù gǎi,
máng máng céng lì jī hūn zhāo。
jūn kàn kuàng dá shì líu líng,
chǒng rǔ míng xīn guò yī shēng。
zhěn qú shù láo fāng zì dé,
rèn cóng ěr pàn fā léi tíng 。