cì fú líng yóu běi yán sì yī chuān zhé jū cháng chuán yì yú cǐ yǒu gōu shēn táng
gé jiāng dìng jiā chù,
fàng tǐng dé yōu xún。
zhí shàng yún gēn jìng,
jǐn xíng shuāng yè lín。
xī rén fēi bì shì,
cǐ dì kě gōu shēn。
hé wù néng xūn rǎn,
yōu qín yì hǎo yīn 。
李吕(1122—1198)生于宋徽宗宣和四年,卒于宁宗庆元四年,年七十七岁。端庄自重,记诵过人。年四十,即弃科举。好治易,尤留意通鉴。教人循循善诱,常聚族百人,昕夕击鼓,聚众致礼享堂,不以寒暑废。吕著有《澹轩集》十五卷,《国史经籍志》传于世。