"山灵欲笑" 诗句出自清代诗人黄燮清《齐天乐 其一 曹葛民伯甸招同松溪、秋谷、彦宣、曹村诸君子雨湖秋禊,分韵得其字》
qí tiān lè qí yī cáo gé mín bó diàn zhāo tóng sōng xī 、 qīu gǔ 、 yàn xuān 、 cáo cūn zhū jūn zǐ yǔ hú qīu xì,fēn yùn dé qí zì
xī fēng chūi qǐ qīng yóu xīng,
luō yī nèn hán chū dòng。
lǐu yè cí qīu,
líng huā bìng yǔ,
dī wài shī yīn liáng dòng。
yín jiān shòu sǒng。
suàn rú cǐ yān shōu,
yě ōu kān gòng。
shù miǎo lóu tái,
liǎng sān xiāo sì mù yún zhòng。
lán tíng gāo hùi yǐ yǐ,
wèn dāng nián yùn shì,
shúi jì shāng yǒng。
wǒ bèi néng kuáng,
shān líng yù xiào,
bù fàng jǐu bēi xián kōng。
fēng huán cùi yǒng。
rèn jìng lǐ zhuāng hén,
wèi xǐng cán mèng。
yǐ zùi xíng gē,
huà chuán súi yì lǒng。
黄燮清(1805~1864)晚清诗人、剧作家。原名宪清,字韵甫,号韵珊,又号吟香诗舫主人。浙江海盐武原镇人。道光十五年(1835)举人,后屡试不第,晚年始得宜都县令,调任松滋,未几卒。少工词曲,中年以后始致力于诗文。其诗多抒写个人不平遭遇及人民的生活疾苦,咏史吊古之作深沉豪放,颇具特色。有《倚晴楼诗集》及《倚睛楼七种曲》传世。