“坎”这段文字出自哪里?

上一句:迟回安定分

“坎”出自明代诗人黄淮的诗句: 《戊申对雪述怀八十韵》

下一句:屏翳驱云合

"坎" 诗句出自明代诗人黄淮《戊申对雪述怀八十韵》

屏翳驱云合玄冥剪水成
先容方集霰次第渐飞霙
正及初阳启仍看六出呈
平铺疑傅粉密洒讶飘璚
扑槛花无艳行沙蟹有声
悠扬相上下来去解纵横
透隙铺奇绝随风任使令
素虬鳞甲动缟鹤羽毛轻
竹压翻嫌重松埋更觉清
楼台银作砌城阙玉为京
檐溜瑶簪坠池冰宝鉴明
馀辉摇翠箔皓彩炫金茎
远睹迷珂佩微消镂水晶
冈峦忘险易稼穑兆丰盈
穴润虫还蛰巢平鸟自争
严凝须应候忻戚每殊情
剡曲扁舟泛孤山短策行
浅斟围绣縠僵卧掩柴荆
柳絮诗才就龙团茗旋烹
映光勤夜诵破敌遂宵征
历历前人迹遥遥后世名
追攀增慨叹优劣复谁评
顾我犹匏系徂年倏电倾
省躬诸感集怀旧乱愁婴
乡曲閒居日江山暮雪晴
登楼舒远目卷幔傍前楹
万瓦鱼鳞矗群峰玉柱擎
梅梢难辨色鸥鸟谩寻盟
渐扫通苔径馀飘拂采甍
开筵毡作帐禦冷酒为城
味美新烧笋香浮旋剖橙
蛎房兼炙蟹菰米胜炊粳
煨芋烟凝突调齑浪跃铛
歌喉无党妓坐客总阴鉴
难买千金笑宁辞百罚觥
追欢多缱绻扶醉强支撑
险韵频搜句长吟当解酲
当轩挥兔颖呵冻染陶泓
振步登词苑联班总国桢
辞章期黼黻华采耀簪缨
古道存风雅周官重列卿
讨论紬石室奏对迩延英
共羡时逢泰私惟业未精
珠呈惭瓦砾缶击愧韶韺
黾勉遵驱策操持慎准衡
宠恩恒眷遇赉予日交并
视草仍多暇飏言许载赓
重裀供坐稳文锦赐衣荣
兽炭炉添燄羊羔蜜和饧
雕盘金鲫鲙犀箸紫驼羹
莲炬光生席黄封酒在罂
仙音飘律吕清馥播兰蘅
和协銮谐御从容禄代耕
入朝先晓漏退直烂长庚
欢浃阳春暖身跻寿域亨
岂知寒凛冽转觉气峥嵘
未效涓埃报良深犬马诚
负愆怜陆续求贷忆缇萦
延首云霄远离群鄙吝萌
秋违南浦雁春隔上林莺
衰鬓看频改穷冬已屡更
鸱蹲聊假息猬缩澹无营
书籍从抛弃宾朋绝送迎
静便依管榻思苦对韩檠
衣敝缁尘积衾单旅梦惊
侵肤俄起粟砭骨利摧兵
铺厌多骄黠攻求集蚋虻
自伤缘失坠谁复较奇赢
空诧怀如海何由饮似鲸
萧条悲暮景落魄误浮生
迹拟风中叶心同仗外旌
迟回安定分

wù shēn dùi xuě shù huái bā shí yùn
píng yì qū yún hé,
xuán míng jiǎn shǔi chéng。
xiān róng fāng jí xiàn,
cì dì jiàn fēi yīng。
zhèng jí chū yáng qǐ,
réng kàn lìu chū chéng。
píng pū yí fù fěn,
mì sǎ yà piāo qióng。
pū jiàn huā wú yàn,
xíng shā xiè yǒu shēng。
yōu yáng xiāng shàng xià,
lái qù jiě zòng héng。
tòu xì pū qí jué,
súi fēng rèn shǐ lìng。
sù qíu lín jiǎ dòng,
gǎo hè yǔ máo qīng。
zhú yā fān xián zhòng,
sōng mái gèng jué qīng。
lóu tái yín zuò qì,
chéng què yù wèi jīng。
yán līu yáo zān zhùi,
chí bīng bǎo jiàn míng。
yú hūi yáo cùi bó,
hào cǎi xuàn jīn jīng。
yuǎn dǔ mí kē pèi,
wēi xiāo lòu shǔi jīng。
gāng luán wàng xiǎn yì,
jià sè zhào fēng yíng。
xué rùn chóng huán zhí,
cháo píng niǎo zì zhēng。
yán níng xū yìng hòu,
xīn qī měi shū qíng。
yǎn qū biǎn zhōu fàn,
gū shān duǎn cè xíng。
qiǎn zhēn wéi xìu hú,
jiāng wò yǎn chái jīng。
lǐu xù shī cái jìu,
lóng tuán míng xuán pēng。
yìng guāng qín yè sòng,
pò dí sùi xiāo zhēng。
lì lì qián rén jī,
yáo yáo hòu shì míng。
zhūi pān zēng kǎi tàn,
yōu liè fù shúi píng。
gù wǒ yóu páo xì,
cú nián shū diàn qīng。
shěng gōng zhū gǎn jí,
huái jìu luàn chóu yīng。
xiāng qū xián jū rì,
jiāng shān mù xuě qíng。
dēng lóu shū yuǎn mù,
juàn màn bàng qián yíng。
wàn wǎ yú lín chù,
qún fēng yù zhù qíng。
méi shāo nán biàn sè,
ōu niǎo mán xún méng。
jiàn sǎo tōng tái jìng,
yú piāo fú cǎi méng。
kāi yán zhān zuò zhàng,
yù lěng jǐu wèi chéng。
wèi měi xīn shāo sǔn,
xiāng fú xuán pōu chéng。
lì fáng jiān zhì xiè,
gū mǐ shèng chūi gēng。
wēi yù yān níng tū,
diào jī làng yuè dāng。
gē hóu wú dǎng jì,
zuò kè zǒng yīn jiàn。
nán mǎi qiān jīn xiào,
níng cí bǎi fá gōng。
zhūi huān duō qiǎn quǎn,
fú zùi qiáng zhī chēng。
xiǎn yùn pín sōu jù,
cháng yín dāng jiě chéng。
dāng xuān hūi tù yǐng,
hē dòng rǎn táo hóng。
zhèn bù dēng cí yuàn,
lián bān zǒng guó zhēn。
cí zhāng qī fǔ fú,
huá cǎi yào zān yīng。
gǔ dào cún fēng yǎ,
zhōu guān zhòng liè qīng。
tǎo lùn chóu shí shì,
zòu dùi ěr yán yīng。
gòng xiàn shí féng tài,
sī wéi yè wèi jīng。
zhū chéng cán wǎ lì,
fǒu jí kùi sháo yīng。
mǐn miǎn zūn qū cè,
cāo chí shèn zhǔn héng。
chǒng ēn héng juàn yù,
lài yú rì jiāo bìng。
shì cǎo réng duō xiá,
yáng yán xǔ zài gēng。
zhòng yīn gōng zuò wěn,
wén jǐn sì yī róng。
shòu tàn lú tiān yàn,
yáng gāo mì hé xíng。
diāo pán jīn jì kuài,
xī zhù zǐ tuó gēng。
lián jù guāng shēng xí,
huáng fēng jǐu zài yīng。
xiān yīn piāo lv̀ lv̌,
qīng fù bō lán héng。
hé xié luán xié yù,
cóng róng lù dài gēng。
rù zhāo xiān xiǎo lòu,
tùi zhí làn cháng gēng。
huān jiá yáng chūn nuǎn,
shēn jī shòu yù hēng。
qǐ zhī hán lǐn liè,
zhuǎn jué qì zhēng róng。
wèi xiào juān āi bào,
liáng shēn quǎn mǎ chéng。
fù qiān lián lù xù,
qíu dài yì tí yíng。
yán shǒu yún xiāo yuǎn,
lí qún bǐ lìn méng。
qīu wéi nán pǔ yàn,
chūn gé shàng lín yīng。
shuāi bìn kàn pín gǎi,
qióng dōng yǐ lv̌ gèng。
zhī dūn liáo jiǎ xī,
wèi suō dàn wú yíng。
shū jí cóng pāo qì,
bīn péng jué sòng yíng。
jìng biàn yī guǎn tà,
sī kǔ dùi hán qíng。
yī bì zī chén jī,
qīn dān lv̌ mèng liáng。
qīn fū é qǐ sù,
biān gǔ lì cūi bīng。
pū yàn duō jiāo xiá,
gōng qíu jí rùi méng。
zì shāng yuán shī zhùi,
shúi fù jiào qí yíng。
kōng chà huái rú hǎi,
hé yóu yǐn sì jīng。
xiāo tiáo bēi mù jǐng,
luò pò wù fú shēng。
jī nǐ fēng zhōng yè,
xīn tóng zhàng wài jīng。
chí húi ān dìng fēn,
kǎn

黄淮

(1367—1449)明浙江永嘉人,字宗豫,洪武三十年进士。永乐时,曾与解缙等并直文渊阁,进右春坊大学士。后为汉王高煦所谮,系诏狱十年。洪熙初复官,寻兼武英殿大学士,与杨荣等同掌内制。官终户部尚书。性明果,达于治体,善谳疑狱。有《省愆集》、《黄介庵集》。

Processed in 0.298708 Second , 221 querys.