"洒水净僧席" 诗句出自唐代诗人皎然《妙喜寺高房期灵澈上人不至,重招之一首》
《妙喜寺高房期灵澈上人不至,重招之一首》 拼音标注
miào xǐ sì gāo fáng qī líng chè shàng rén bù zhì,zhòng zhāo zhī yī shǒu
chén qǐ fēng dǐng xīn,
huái rén wàng kōng bì。
sǎo xuě kāi sì mén,
sǎ shǔi jìng sēng xí。
yán xiào xíng wài zǔ,
fēng yí xiǎng zhōng dí。
chí xīn liáng yè dòng,
qīng ěr wén quán dī。
qǐ lv̀ páo hǔ féng,
zhà yí bēng tuān gé。
qián qī huò bù gù,
zhī ěr hūi cháng gé。
rú jīn shúi shān xià,
qīu lín bù xī lì。
wú yì liáo zì dé,
xíng shàn hé qīng cè。
sōng shēng chàng yōu qíng,
shān yì dǎo xiá jī。
jǔ mù wú shì rén,
tí shī zú qí shí。
pín shān hé suǒ yǒu,
tè cǐ yāo lái kè。
《妙喜寺高房期灵澈上人不至,重招之一首》 作者简介
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。