"虚中想霏霏" 诗句出自唐代诗人皎然《奉和裴使君清春夜南堂听陈山人弹白雪》
《奉和裴使君清春夜南堂听陈山人弹白雪》 拼音标注
fèng hé péi shǐ jūn qīng chūn yè nán táng tīng chén shān rén dàn bái xuě
chūn xiāo níng lì sī,
xián zuò kāi nán wéi。
yǐng kè dàn bái xuě,
fēn lún fā jīn hūi。
sàn cóng tiān shàng zhì,
jí xiàng qióng tái fēi。
xián shàng níng sà sà,
xū zhōng xiǎng fēi fēi。
tōng yōu gǔi shén hài,
hé dào jīng jiàn xī。
biàn tài fēng gèng rù,
hán qíng yuè chū gūi。
fāng zhī ruǎn tài shǒu,
yī tīng shì qí wēi。
《奉和裴使君清春夜南堂听陈山人弹白雪》 作者简介
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。