"况睹颓波振" 诗句出自唐代诗人皎然《奉和颜使君真卿修《韵海》毕会诸文士东堂重校》
fèng hé yán shǐ jūn zhēn qīng xīu 《 yùn hǎi 》 bì hùi zhū wén shì dōng táng zhòng xiào
wài xué zōng shuò rú,
yóu yān cóng hòu jìn。
shì yǐ rén shù guǎng,
bù xué mén lán jùn。
zhù shū yǐ lǐ huà,
fèng shàng biǎo chéng xìn。
tàn tǎo shǐ hé tú,
fēn lún gūi hǎi yùn。
qīn chéng dà jiàng zhuó,
kuàng dǔ túi bō zhèn。
cuò jiǎn jì qiān qiàn,
yuè shū yí yù zhèn。
hé yóu jīng bù xǐu,
shèng měi líu gē yǐn。
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。