"应嘉生公石" 诗句出自唐代诗人皎然《奉陪陆使君长源、裴端公枢春游东西武丘寺》
fèng péi lù shǐ jūn cháng yuán 、 péi duān gōng shū chūn yóu dōng xī wǔ qīu sì
yún shǔi jiā shuāng chà,
yáo yí yǒng píng bēi。
rù mén jiàn cáng shān,
yuán huà hé yóu kūi。
yè zǔ tàn gǔi guài,
tíng cōng fǎng yōu qí。
qíng gāo qì wèi shuǎng,
dé nuǎn chūn yì súi。
yáo cǎo zì de lì,
hùi lóu zhēng bì yú。
jīn jīng luò huài líng,
jiàn cǎi shěn gǔ chí。
yī lǎn zā tiān jiè,
zhōng fēng bù wèi yí。
yìng jiā shēng gōng shí,
liè zuò yuán sōng zhī。
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。