"缮亭历三癸" 诗句出自唐代诗人皎然《奉和颜使君真卿与陆处士羽登妙喜寺三癸亭》
fèng hé yán shǐ jūn zhēn qīng yǔ lù chù shì yǔ dēng miào xǐ sì sān gǔi tíng
qīu yì xī shān duō,
liè cén yíng zuǒ cì。
shàn tíng lì sān gǔi,
shū zhǐ lín shí sì。
yuán huà yǐn líng zōng,
shǐ jūn qǐ gāo lěi。
zhū zhēn yǎng qiáo chǔ,
biān cǎo lǐ fāng sùi。
fǔ qì pī shǔi róng,
bī tiān sǎo fēng cùi。
jìng xīn ěr mù huàn,
wù yuǎn fēng yān yì。
yǐ shí wàng shì qíng,
yuán yún dé zhēn yì。
jiā lín xìng wù jiǎn,
shàn lv̌ xīn kě bì。
wèi fǎ dà chén guò,
zuǒ yóu qún yīng cùi。
lóng chí hù qīng chè,
hǔ jié dào shēn sùi。
tú xiǎng shèng dǐng qī,
yú jīn méi yí jì。
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。