"含风广泽秋" 诗句出自唐代诗人皎然《同颜使君真卿、李侍御萼游法华寺登凤翅山望太湖》
tóng yán shǐ jūn zhēn qīng 、 lǐ shì yù è yóu fǎ huá sì dēng fèng chì shān wàng tài hú
shuāng fēng kāi fèng chì,
xìu chū nán hú zhōu。
dì shì bào jiāo shù,
shān wēi zēng jùn lóu。
zhèng féng zhōu zhù shǐ,
lái hùi lǔ zhū hóu。
huǎn bù líng cǎi qiàn,
qīng náo fā sōu líu .
pī yún dé líng jìng,
fú shí lín fāng zhōu。
jī cùi yáo kōng bì,
hán fēng guǎng zé qīu。
xiāo chén zī lì sī,
gāo lùn liáng jīng xīu。
hé sì zhōng shān jí,
zhēng wén jí hùi xīu。
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。