“吟登苍卞馀”这段文字出自哪里?

上一句:林英春稍落

“吟登苍卞馀”出自宋代诗人胡宿的诗句: 《读僧长吉诗》

下一句:归梦华顶数

dú sēng cháng jí shī
shēng mín lèi néng yán,
zī wén tè yuān miǎo。
jīng yùn zài xī wēi,
yōu tōng zī xiě tuō。
zhuàng wù wú dùn xíng,
shū qíng yǒu zhì lè。
zì fēi miào jiě jī,
shúi chōu shén ào yuè。
dà shì qī lv̀ yán,
mén qián jí tái yuè。
cùi píng hé é é,
qiān rèn fú liáo kuò。
zhī shù bèi zhū fēng,
yān xiá xīng zhòng hè。
zhōng ān rén zhì jū,
páng yán huá zhú xué。
guān fǎ shì fēi kōng,
le xīn wú shǎo zhù。
rén jìng jì xiāng yú,
shén míng xìn chāo ruò。
zuò shī sān bǎi piān,
píng dàn yóu gǔ lè。
yú yán sūi wèi wàng,
zài lǐ yǐ néng jué。
tiān zhí zì rán měi,
yì rú hé shì pú。
zhǔ zhī gǔ jǐn náng,
fǎng wǒ zhù shān guō。
zhù shān kōng cūi wéi,
rán gōng jǐu jì mò。
zhōng jiān sān bǎi nián,
jì mò wú rén zuò。
hé yì zhèng shǐ yīn,
xù yú zài qīng jiǎo。
shān páng xià yù xīu,
lín yīng chūn shāo luò。
yín dēng cāng biàn yú,
gūi mèng huá dǐng shù。
jià yán zhěng jīn píng,
réng qián lv̌ yuán hè。
shúi yán yún wú xīn,
huán yī gù shān bó。
gù yú qín lù zī,
móu cǐ mí rén jué。
jū cháng xuàn sháo yīn,
jī hài dùn jīn luò。
bǐ jiāng qīn jiāo lán,
duān yù gān lí huò。
miǎn huái jìng míng ān,
zhōng xún xiāng huǒ yuē。

胡宿

  胡宿(九九五~一○六七),字武平,常州晋陵(今江苏常州)人。仁宗天圣二年(一○二四)进士。历官扬子尉、通判宣州、知湖州、两浙转运使、修起居注、知制诰、翰林学士、枢密副使。英宗治平三年(一○六六)以尚书吏部侍郎、观文殿学士知杭州。四年,除太子少师致仕,命未至已病逝,年七十三(《欧阳文忠公文集》卷三四《胡公墓志铭》)。他在北宋仁宗、英宗两朝为官,位居枢密副使,以居安思危、宽厚待人、正直立朝著称,死后谥文恭。

Processed in 0.101103 Second , 221 querys.