"朝曦色染沧溟绿" 诗句出自清代诗人洪亮吉《登别峰庵望海忽值风雨》
《登别峰庵望海忽值风雨》 拼音标注
dēng bié fēng ān wàng hǎi hū zhí fēng yǔ
zhāo xī sè rǎn cāng míng lv̀,
dōng wàng hǎi mén rú bàn sù。
cāng míng tū chù tiān dàng yáo,
qǐng kè yǐ jiàn xī lái cháo。
xiàng shān nán tóu suàn shān wěi,
yī gě dǎo líu huán shù lǐ。
fēng wēi bù dí cháo shì kuáng,
chūi jiǎo běi àn tíng fān qiáng。
jūn bù jiàn rì jū wàn wǎ lín lín nèi,
yǎn àn tóu dī shū bù nài。
cǐ shí huái bào jué zàn kāi,
zú dǐ yǐn yǐn wén liáng léi。
tiān gōng sì bǎ yán zhēng xǐ,
dōng hǎi chì lóng lóng jǐn qǐ。
yī shǎng jiāng dū diàn yǐng lái,
cùi píng zhōu shàng hóng sān lǐ。
《登别峰庵望海忽值风雨》 作者简介
洪亮吉(1746~1809)清代经学家、文学家。初名莲,又名礼吉,字君直,一字稚存,号北江,晚号更生居士。阳湖(今江苏常州)人,籍贯安徽歙县。乾隆五十五年科举榜眼,授编修。嘉庆四年,上书军机王大臣言事,极论时弊,免死戍伊犁。次年诏以“罪亮吉后,言事者日少”,释还。居家十年而卒。文工骈体,与孔广森并肩,学术长于舆地。洪亮吉论人口增长过速之害,实为近代人口学说之先驱。