"春至即播种" 诗句出自清代诗人洪亮吉《出都行涿州道中见芃麦遍野慨然有田庐之思因作田家诗二十首寄意并寄芮光照杨毓舒两布衣 其五》
chū dū xíng zhuō zhōu dào zhōng jiàn péng mài biàn yě kǎi rán yǒu tián lú zhī sī yīn zuò tián jiā shī èr shí shǒu jì yì bìng jì rùi guāng zhào yáng yù shū liǎng bù yī qí wǔ
lì gēng xīn zhì chún,
wài wù bù dé dòng。
sūi jīng bǎi hán shǔ,
qǐn xī wú yī mèng。
qī nú xí xīn qín,
bǎi shì cháng yǔ gòng。
qīu chéng gòng xīn wèi,
chūn zhì jí bō zhǒng。
nián fēng sài shén bì,
là jǐu hù xiāng sòng。
shàng tián lín jiā wēng,
nián shuāi yāo zú tòng。
洪亮吉(1746~1809)清代经学家、文学家。初名莲,又名礼吉,字君直,一字稚存,号北江,晚号更生居士。阳湖(今江苏常州)人,籍贯安徽歙县。乾隆五十五年科举榜眼,授编修。嘉庆四年,上书军机王大臣言事,极论时弊,免死戍伊犁。次年诏以“罪亮吉后,言事者日少”,释还。居家十年而卒。文工骈体,与孔广森并肩,学术长于舆地。洪亮吉论人口增长过速之害,实为近代人口学说之先驱。