"辒凉夜半离法宫" 诗句出自清代诗人洪亮吉《汪生彦和出元人画二十幅分赋其五 其三 季布任侠图》
wāng shēng yàn hé chū yuán rén huà èr shí fú fēn fù qí wǔ qí sān jì bù rèn xiá tú
jūn bù jiàn,
wēn liáng yè bàn lí fǎ gōng,
háo jié rǎo rǎo huáng chén zhōng。
yuán cháng chūn líng yǒu jiā fǎ,
shā rén luàn shì fēi yīng xióng。
shúi hé yào jiān pèi liǎng lóng,
duǎn qíu jùn mǎ xīu léi tóng。
bào chóu jié kè jǐn yī shì,
mò lù gù yǔ cáo qīu tōng。
wǒ huái chī shúi tián shè wēng,
wù wù yī yǐn huán qiān zhōng。
wū hū nán ér bù zhǒng dōng líng guā,
yǒu jǐu yì jiāo jù mèng jiā。
xūn míng shēng zài sǐ jí jǐn,
xìng shì kěn shǐ yú rén kuā。
pī tú lián jūn zhōng rán nuò,
guǎng lǐu chē lái róng shù fú。
yī shēng xìng miǎn liǎng tóu chóng,
lìng rén qiān zài bēi dīng gōng。
洪亮吉(1746~1809)清代经学家、文学家。初名莲,又名礼吉,字君直,一字稚存,号北江,晚号更生居士。阳湖(今江苏常州)人,籍贯安徽歙县。乾隆五十五年科举榜眼,授编修。嘉庆四年,上书军机王大臣言事,极论时弊,免死戍伊犁。次年诏以“罪亮吉后,言事者日少”,释还。居家十年而卒。文工骈体,与孔广森并肩,学术长于舆地。洪亮吉论人口增长过速之害,实为近代人口学说之先驱。