"放笔安肯为词章" 诗句出自清代诗人洪亮吉《赵大怀玉招饮醉后却寄》
《赵大怀玉招饮醉后却寄》 拼音标注
zhào dà huái yù zhāo yǐn zùi hòu què jì
zhāo kuáng yǐn bǎi shāng,
mù kuáng yǐn qiān zhōng。
hèn kè zhǐ shuō fán shǎo wēng,
guài jūn hé zhāo gài cì gōng。
lì tán yī yǔ xián shī huān,
zùi xiāng tiān dì hé néng kuān。
xǐng shí pǒ zhī kè yán sè,
wù wù yī zūn yí xiàng bì。
jǐu kuáng yú wǒ bù kě dāng,
yī yuè bù chū péng hāo táng。
dú shū zhǐ yù jīu shì wù,
fàng bǐ ān kěn wèi cí zhāng。
xiōng zhōng zhī qí yì sī tǔ,
yì yù shàng shū chéng xiāng fǔ。
zhí jiāng xīn jī jì qīng yún,
bù yòng tóu lú rù huáng tǔ。
《赵大怀玉招饮醉后却寄》 作者简介
洪亮吉(1746~1809)清代经学家、文学家。初名莲,又名礼吉,字君直,一字稚存,号北江,晚号更生居士。阳湖(今江苏常州)人,籍贯安徽歙县。乾隆五十五年科举榜眼,授编修。嘉庆四年,上书军机王大臣言事,极论时弊,免死戍伊犁。次年诏以“罪亮吉后,言事者日少”,释还。居家十年而卒。文工骈体,与孔广森并肩,学术长于舆地。洪亮吉论人口增长过速之害,实为近代人口学说之先驱。