"繁枝漫劳玉斧" 诗句出自清代诗人何振岱《绮罗香 某君以大枝桂花供予瓶中,秋光方浓,月色新霁,伤时感事,为拈此解》
qǐ luō xiāng mǒu jūn yǐ dà zhī gùi huā gōng yú píng zhōng,qīu guāng fāng nóng,yuè sè xīn jì,shāng shí gǎn shì,wèi nián cǐ jiě
luàn jiǎn yān fēi,
gāo qíng yuè sè,
yǎng kàn zhēn yí quán shù。
dàng yàng chóng hún,
dū wèi lěng xiāng tuán zhù。
zhèng gūi kè 、 chū dì wēi shàn,
yǎng xiāo zhāi 、 yī nián qīu jù。
zòng hóng chén 、 zhāo yǐn wú rén,
yōu cóng shēn xìu zì tiān yǔ。
fán zhī màn láo yù fǔ。
hé niàn shān hé yǐng shòu,
huā shēn rú gù。
mèng lǐ líng qí,
bù shì nà shí chán fǔ。
bà yáo fēi 、 qū lǐ ní cháng,
tīng shù fù 、 yè lán zhēn chǔ。
wèn wú xiān 、 hé shì wú mián,
sì rén chóu xiàng shù。
何振岱(1867~1952)字梅生,号心与、觉庐、悦明,晚年自号梅叟,侯官县(今福建福州市区)人。师从名儒谢章铤,光绪二十三年举人,被江西布政使沈瑜庆聘为藩署文案。辛亥革命后在福州主纂《西湖志》兼《福建通志》。何振岱擅画能琴,书法融碑帖于一炉,功力深厚。诗作成就亦高,以其深微淡远、疏宕幽逸的诗歌美学在闽派中独树一帜,是“同光体”闽派的殿军人物。