“篆画媲周秦”这段文字出自哪里?

上一句:陶镕极卢骆

“篆画媲周秦”出自明代诗人韩上桂的诗句: 《上御史顾公》

下一句:秀色芳条苒

"篆画媲周秦" 诗句出自明代诗人韩上桂《上御史顾公》

间气钟名世君侯信伟人
高标凌物表逸迹迈时伦
日月扶乾运风云致主身
一夔谐上治六翮迥遗尘
瑞许毛为凤灵知角是麟
明堂张大雅清庙拭奇珍
盛府题囊日中原揽辔辰
骅骝先道路鹰隼厉秋旻
气色霜台满寒光豸绣新
乘槎经斗汉仗节出江滨
雨散千山疠云开五岭春
歌风扬旦奭采俗美岐豳
雕鹗神元王驺虞性本仁
每怀存疾苦至意属经纶
解泽宏疏网忧时罢算缗
回澜思砥柱劲节识松筠
谕引相如檄图仍郑侠陈
迟回望丹阙沾洒为生民
勋业高题柱文章老斲轮
江河供浩荡山岳拂嶙峋
字挟风霜壮毫濡翰墨匀
陶镕极卢骆篆画媲周秦
秀色芳条苒温怀白璧纯
世人昧神理吾道豁荆榛
调古应难和德高讵乏邻
风流存特赏意气为谁亲
玉石纷相揉淄渑辨独真
审材逢匠石相马得方歅
礼乐从先进艰危荷重臣
此生虽近晚得化本洪钧
家住贲禺县门连郁水津
耕吟诸葛陇歌负买臣薪
方朔长难饱陈平美更贫
赋穷惟弱羽恨涸有枯鳞
但结山中桂空惭日下荀
抱长存袜线问字切根银
滥拟吹竿客欢同入幕宾
握珠还自照投璧岂无因
不敢凭张舌其如藉护唇
风尘甘落落诱教喜循循
坠露元输海飞纤讵助岷
高山徒仰止大道更逡巡
雌伏情犹壮雄鸣会有神
樗材如可斲愿付郢人斤

shàng yù shǐ gù gōng
jiān qì zhōng míng shì,
jūn hóu xìn wěi rén。
gāo biāo líng wù biǎo,
yì jī mài shí lún。
rì yuè fú gān yùn,
fēng yún zhì zhǔ shēn。
yī kúi xié shàng zhì,
lìu hé jiǒng yí chén。
rùi xǔ máo wèi fèng,
líng zhī jiǎo shì lín。
míng táng zhāng dà yǎ,
qīng miào shì qí zhēn。
shèng fǔ tí náng rì,
zhōng yuán lǎn pèi chén。
huá líu xiān dào lù,
yīng zhǔn lì qīu mín。
qì sè shuāng tái mǎn,
hán guāng zhì xìu xīn。
chéng chá jīng dǒu hàn,
zhàng jié chū jiāng bīn。
yǔ sàn qiān shān lì,
yún kāi wǔ líng chūn。
gē fēng yáng dàn shì,
cǎi sú měi qí bīn。
diāo è shén yuán wáng,
zōu yú xìng běn rén。
měi huái cún jí kǔ,
zhì yì shǔ jīng lún。
jiě zé hóng shū wǎng,
yōu shí bà suàn mín。
húi lán sī dǐ zhù,
jìng jié shì sōng yún。
yù yǐn xiāng rú xí,
tú réng zhèng xiá chén。
chí húi wàng dān què,
zhān sǎ wèi shēng mín。
xūn yè gāo tí zhù,
wén zhāng lǎo zhuó lún。
jiāng hé gōng hào dàng,
shān yuè fú lín xún。
zì xié fēng shuāng zhuàng,
háo rú hàn mò yún。
táo róng jí lú luò,
zhuàn huà pì zhōu qín。
xìu sè fāng tiáo rǎn,
wēn huái bái bì chún。
shì rén mèi shén lǐ,
wú dào huō jīng zhēn。
diào gǔ yìng nán hé,
dé gāo jù fá lín。
fēng líu cún tè shǎng,
yì qì wèi shúi qīn。
yù shí fēn xiāng róu,
zī mǐn biàn dú zhēn。
shěn cái féng jiàng shí,
xiāng mǎ dé fāng yīn。
lǐ lè cóng xiān jìn,
jiān wēi hé zhòng chén。
cǐ shēng sūi jìn wǎn,
dé huà běn hóng jūn。
jiā zhù bì yú xiàn,
mén lián yù shǔi jīn。
gēng yín zhū gé lǒng,
gē fù mǎi chén xīn。
fāng shuò cháng nán bǎo,
chén píng měi gèng pín。
fù qióng wéi ruò yǔ,
hèn hé yǒu kū lín。
dàn jié shān zhōng gùi,
kōng cán rì xià xún。
bào cháng cún wà xiàn,
wèn zì qiē gēn yín。
làn nǐ chūi gān kè,
huān tóng rù mù bīn。
wò zhū huán zì zhào,
tóu bì qǐ wú yīn。
bù gǎn píng zhāng shé,
qí rú jiè hù chún。
fēng chén gān luò luò,
yòu jiào xǐ xún xún。
zhùi lù yuán shū hǎi,
fēi xiān jù zhù mín。
gāo shān tú yǎng zhǐ,
dà dào gèng qūn xún。
cí fú qíng yóu zhuàng,
xióng míng hùi yǒu shén。
chū cái rú kě zhuó,
yuàn fù yǐng rén jīn。

韩上桂

明广东番禺人,字孟郁,号月峰。幼时家贫,喜读书。向人借《二十一史》,浏览一月,即默识大略。万历二十二年中举。授国子监丞。转永平府通判。巡抚方一藻以其才荐。崇祯末闻帝死讯,愤恨死。

Processed in 0.395714 Second , 221 querys.