"为我一曲鸣瑶琴" 诗句出自明代诗人韩上桂《罗浮吟》
罗浮之先吾不知其所起,云是巨灵擘来神山至止。
百千万仞与天通,方岳佐命相对峙。
流传汉代入文史,洞天福地差可纪。
离奇远隔东南隅,七十二帝阙封畤。
曾上朱明绝顶来,丹霞缥缈见楼台。
东望旭日如毬跃,夜半咿喔天鸡骇。
罗浮之游亦壮哉,侧身天地形神开。
四百三十群峰叠,崩崖溃石激奔雷。
上则金砂蕊珠相对结,下则水帘石洞常潆洄。
青鸟啁啾翔落梅,葛衣彩蝶轻徘徊。
登高见此长叹息,仰面星辰如可即。
恨无玉液洗心魂,愿向蓬莱生羽翼。
邝子乘牛杳何去,朱真采药不相识。
本为罗浮客,因作罗浮吟。
古松挂壁摧欲裂,阴林莽互苍云深。
梅花道者意有在,为我一曲鸣瑶琴。
几欲挟我石楼丹壑之上,侧听朱凤扬其音。
男儿意气须磊落,天地与我真不薄。
驾鸾鹤之雕舆,结烟霞之翠幕。
三山为我枕,金银为我阁。
宅傍名山不解游,又何必西历昆崙东寻岱岳。
《罗浮吟》 拼音标注
luō fú yín
luō fú zhī xiān wú bù zhī qí suǒ qǐ,
yún shì jù líng bò lái shén shān zhì zhǐ。
bǎi qiān wàn rèn yǔ tiān tōng,
fāng yuè zuǒ mìng xiāng dùi zhì。
líu chuán hàn dài rù wén shǐ,
dòng tiān fú dì chà kě jì。
lí qí yuǎn gé dōng nán yú,
qī shí èr dì què fēng zhì。
céng shàng zhū míng jué dǐng lái,
dān xiá piǎo miǎo jiàn lóu tái。
dōng wàng xù rì rú qíu yuè,
yè bàn yī ō tiān jī hài。
luō fú zhī yóu yì zhuàng zāi,
cè shēn tiān dì xíng shén kāi。
sì bǎi sān shí qún fēng dié,
bēng yá kùi shí jī bēn léi。
shàng zé jīn shā rǔi zhū xiāng dùi jié,
xià zé shǔi lián shí dòng cháng yíng húi。
qīng niǎo zhōu jīu xiáng luò méi,
gé yī cǎi dié qīng pái huái。
dēng gāo jiàn cǐ cháng tàn xī,
yǎng miàn xīng chén rú kě jí。
hèn wú yù yè xǐ xīn hún,
yuàn xiàng péng lái shēng yǔ yì。
kuàng zǐ chéng níu yǎo hé qù,
zhū zhēn cǎi yào bù xiāng shì。
běn wèi luō fú kè,
yīn zuò luō fú yín。
gǔ sōng guà bì cūi yù liè,
yīn lín mǎng hù cāng yún shēn。
méi huā dào zhě yì yǒu zài,
wèi wǒ yī qū míng yáo qín。
jī yù xié wǒ shí lóu dān hè zhī shàng,
cè tīng zhū fèng yáng qí yīn。
nán ér yì qì xū lěi luò,
tiān dì yǔ wǒ zhēn bù bó。
jià luán hè zhī diāo yú,
jié yān xiá zhī cùi mù。
sān shān wèi wǒ zhěn,
jīn yín wèi wǒ gé。
zhái bàng míng shān bù jiě yóu,
yòu hé bì xī lì kūn lún dōng xún dài yuè。
《罗浮吟》 作者简介