"仰称明圣畏天忧" 诗句出自明代诗人郭之奇《同李唐谷观象台测验回就李寓小酌仍偕往黄可远学士处集饮竟日》
明时主意帝心侔,春汉澄霄肃似秋。
太阴躔次忽从蟊,上元晓魄半轮勾。
先期历人按度搜,新法另局绪分抽。
申命礼臣合咨畴,微臣亦向管窥谋。
夙夜惟清观象人,寅饯纳月尽双眸。
就中分杪各沉浮,过半思维历可修。
归及同官备访诹,摭陈所见达宸旒。
仰称明圣畏天忧,私向贤人乐地遒。
初筵不已遂无邮,对此烟光那可休。
和风穆穆兕觥觓,主客相看瓶罄羞。
忽忆贺监金龟留,春寒何必解鹴裘。
紫宫地远尺寻救,绿蚁香闻对饮驺。
入门高兴发难刘,学士忘形来劝酬。
寸肠缱绻一杯柔,不嫌屡舞溷清幽。
稍出图书佐酒筹,为争彩胜并劳骰。
移樽转席听鸣鸠,明星接瞬下南樛。
李郎自号谪仙俦,长鲸吞吐百川收。
因临嘉树溢黄流,错封藜馆作糟丘。
驱余竹马似船游,飘然不俟我同舟。
温温令主但繇繇,独醒反耻亦堪愁。
千顷汪波忽见投,二难辉映似琳球。
虚怀倾座向生鲰,玄言未了月当头。
起步中庭望月讴,踏歌声调入云飂。
虹桥冷冷浸霓帱,辞君对月意悠悠。
自愧观天识未周,今来卜夜更何求。
tóng lǐ táng gǔ guān xiàng tái cè yàn húi jìu lǐ yù xiǎo zhuó réng xié wǎng huáng kě yuǎn xué shì chù jí yǐn jìng rì
míng shí zhǔ yì dì xīn móu,
chūn hàn chéng xiāo sù sì qīu。
tài yīn chán cì hū cóng máo,
shàng yuán xiǎo pò bàn lún gōu。
xiān qī lì rén àn dù sōu,
xīn fǎ lìng jú xù fēn chōu。
shēn mìng lǐ chén hé zī chóu,
wēi chén yì xiàng guǎn kūi móu。
sù yè wéi qīng guān xiàng rén,
yín jiàn nà yuè jǐn shuāng móu。
jìu zhōng fēn miǎo gè chén fú,
guò bàn sī wéi lì kě xīu。
gūi jí tóng guān bèi fǎng zōu,
zhí chén suǒ jiàn dá chén líu。
yǎng chēng míng shèng wèi tiān yōu,
sī xiàng xián rén lè dì qíu。
chū yán bù yǐ sùi wú yóu,
dùi cǐ yān guāng nà kě xīu。
hé fēng mù mù sì gōng jīu,
zhǔ kè xiāng kàn píng qìng xīu。
hū yì hè jiān jīn gūi líu,
chūn hán hé bì jiě shuāng qíu。
zǐ gōng dì yuǎn chǐ xún jìu,
lv̀ yǐ xiāng wén dùi yǐn zōu。
rù mén gāo xīng fā nán líu,
xué shì wàng xíng lái quàn chóu。
cùn cháng qiǎn quǎn yī bēi róu,
bù xián lv̌ wǔ hùn qīng yōu。
shāo chū tú shū zuǒ jǐu chóu,
wèi zhēng cǎi shèng bìng láo tóu。
yí zūn zhuǎn xí tīng míng jīu,
míng xīng jiē shùn xià nán jīu。
lǐ láng zì hào zhé xiān chóu,
cháng jīng tūn tǔ bǎi chuān shōu。
yīn lín jiā shù yì huáng líu,
cuò fēng lí guǎn zuò zāo qīu。
qū yú zhú mǎ sì chuán yóu,
piāo rán bù sì wǒ tóng zhōu。
wēn wēn lìng zhǔ dàn yáo yáo,
dú xǐng fǎn chǐ yì kān chóu。
qiān qǐng wāng bō hū jiàn tóu,
èr nán hūi yìng sì lín qíu。
xū huái qīng zuò xiàng shēng zōu,
xuán yán wèi le yuè dāng tóu。
qǐ bù zhōng tíng wàng yuè ōu,
tà gē shēng diào rù yún liáo。
hóng qiáo lěng lěng jìn ní chóu,
cí jūn dùi yuè yì yōu yōu。
zì kùi guān tiān shì wèi zhōu,
jīn lái bǔ yè gèng hé qíu。
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。