"四顾青松锁幽麓" 诗句出自明代诗人郭之奇《甲戌奉使荆藩樊山王设舟邀同同使宋今础泛雨湖是日连阴霢霂及登舟而明湖已开霁相迎矣》
雨日雨湖游,湖色正宜秋。
乍游觉湖如有素,稍深忘倦遂悠悠。
四顾青松锁幽麓,一望糜芜涌浅流。
细鱼穿荷忽窥客,深藏花下让游舟。
花动香从清涧出,舟行人向碧峰投。
碧峰无数名难识,况逢雨过云林织。
萧萧霜叶结朝烟,细细飞萝连暝色。
青莎白石共离披,水山到处透幽奇。
始知造物多灵秘,耳目未经尽所私。
一勺中含波万顷,九江七泽此间滋。
试问西子湖谁似,千年歌舞空为尔。
楼台近远驾烟霞,花柳春秋乱绿紫。
游人分雅俗,明月愁华烛。
遂使水山情,难穷士女欲。
何如此地一流涡,无限潇湘远意多。
奔溪走壑相回薄,菰蘋掩映自婆娑。
或谓依人中央水,或疑硕人考槃阿。
今日遨游随所见,领略其情未穷变。
岂将位置淩西湖,人生会意当前恋。
漫将彼此费平章,满座踟蹰各有羡。
彼浓新饰艳朱颜,此淡蛾眉呈素面。
身居楚水越溪驰,譬诸有美尽堪思。
主人闻言进客卮,回棹中流动歌吹。
清商一曲入秋辞,白云片片拂风漪。
jiǎ xū fèng shǐ jīng fán fán shān wáng shè zhōu yāo tóng tóng shǐ sòng jīn chǔ fàn yǔ hú shì rì lián yīn mài mù jí dēng zhōu ér míng hú yǐ kāi jì xiāng yíng yǐ
yǔ rì yǔ hú yóu,
hú sè zhèng yí qīu。
zhà yóu jué hú rú yǒu sù,
shāo shēn wàng juàn sùi yōu yōu。
sì gù qīng sōng suǒ yōu lù,
yī wàng mí wú yǒng qiǎn líu。
xì yú chuān hé hū kūi kè,
shēn cáng huā xià ràng yóu zhōu。
huā dòng xiāng cóng qīng jiàn chū,
zhōu xíng rén xiàng bì fēng tóu。
bì fēng wú shù míng nán shì,
kuàng féng yǔ guò yún lín zhī。
xiāo xiāo shuāng yè jié zhāo yān,
xì xì fēi luó lián míng sè。
qīng shā bái shí gòng lí pī,
shǔi shān dào chù tòu yōu qí。
shǐ zhī zào wù duō líng mì,
ěr mù wèi jīng jǐn suǒ sī。
yī sháo zhōng hán bō wàn qǐng,
jǐu jiāng qī zé cǐ jiān zī。
shì wèn xī zǐ hú shúi sì,
qiān nián gē wǔ kōng wèi ěr。
lóu tái jìn yuǎn jià yān xiá,
huā lǐu chūn qīu luàn lv̀ zǐ。
yóu rén fēn yǎ sú,
míng yuè chóu huá zhú。
sùi shǐ shǔi shān qíng,
nán qióng shì nv̌ yù。
hé rú cǐ dì yī líu wō,
wú xiàn xiāo xiāng yuǎn yì duō。
bēn xī zǒu hè xiāng húi bó,
gū pín yǎn yìng zì pó suō。
huò wèi yī rén zhōng yāng shǔi,
huò yí shuò rén kǎo pán ā。
jīn rì áo yóu súi suǒ jiàn,
lǐng lvè qí qíng wèi qióng biàn。
qǐ jiāng wèi zhì líng xī hú,
rén shēng hùi yì dāng qián liàn。
màn jiāng bǐ cǐ fèi píng zhāng,
mǎn zuò chí chú gè yǒu xiàn。
bǐ nóng xīn shì yàn zhū yán,
cǐ dàn é méi chéng sù miàn。
shēn jū chǔ shǔi yuè xī chí,
pì zhū yǒu měi jǐn kān sī。
zhǔ rén wén yán jìn kè zhī,
húi zhuō zhōng líu dòng gē chūi。
qīng shāng yī qū rù qīu cí,
bái yún piàn piàn fú fēng yī。
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。