"戒之哉" 诗句出自明代诗人郭之奇《五月十三□□去廉因作廉□逃一篇且愿有事于廉者瞻前顾后相留意于斯言 乐府》
飞廉飞廉,错认三廉是汝乡。
秋去春来逾鬼蜮,髡头削臂称犬羊。
尔贯既盈时乃至,中天旭日既当阳。
已传面缚皆酋首,复道输诚化假王。
千条汉帜标玄菟,十路天兵断白狼。
尔归何地逃何所,此民何罪供尔戕。
尔纵戕民民尚有,一二鸠形脱剑铓。
或疑城旦辞舂市,谁沐猿猴出近岗。
欲言未言气屡绝,自言三日奔道旁。
尚忆去年秋九月,□归不似此苍皇。
西顾钦灵东化石,未闻一矢遥相当。
此如穷寇谁追掩,此如鸟兽乍惊翔。
始知天意从人意,□之亡也实天亡。
天亡骄子终弗恤,人非族类自相妨。
我见天人应不远,瞻前顾后几徊徨。
非仁胡服,非义胡昌。
人之所去,天曷可长。
凡百君子,视彼无良。
省厥干戈,念尔衣裳。
鹤在轩而丧卫,鱼已烂而亡梁。
作善降之百祥,作不善降之百殃。
书有明训,命不干常。
谁为此言,满室满堂。
以暴易暴,不臧厥臧。
君不见去秋土官土弁今何在,青史不收血异苌。
彼人不幸而为今人嗤也,戒之哉,后事之资前岂忘。
嗟我何人独永伤,愿操长矢尽欃枪。
手援北斗酌桂浆,自西自南以东行。
三春目极怀千里,六月徂署抱秋霜。
安能含思郁郁长居此,使我不得伸愁肠。
wǔ yuè shí sān □ □ qù lián yīn zuò lián □ táo yī piān qiě yuàn yǒu shì yú lián zhě zhān qián gù hòu xiāng líu yì yú sī yán lè fǔ
fēi lián fēi lián,
cuò rèn sān lián shì rǔ xiāng。
qīu qù chūn lái yú gǔi yù,
kūn tóu xuē bì chēng quǎn yáng。
ěr guàn jì yíng shí nǎi zhì,
zhōng tiān xù rì jì dāng yáng。
yǐ chuán miàn fú jiē qíu shǒu,
fù dào shū chéng huà jiǎ wáng。
qiān tiáo hàn zhì biāo xuán tù,
shí lù tiān bīng duàn bái láng。
ěr gūi hé dì táo hé suǒ,
cǐ mín hé zùi gōng ěr qiāng。
ěr zòng qiāng mín mín shàng yǒu,
yī èr jīu xíng tuō jiàn máng。
huò yí chéng dàn cí chōng shì,
shúi mù yuán hóu chū jìn gǎng。
yù yán wèi yán qì lv̌ jué,
zì yán sān rì bēn dào páng。
shàng yì qù nián qīu jǐu yuè,
□ gūi bù sì cǐ cāng huáng。
xī gù qīn líng dōng huà shí,
wèi wén yī shǐ yáo xiāng dāng。
cǐ rú qióng kòu shúi zhūi yǎn,
cǐ rú niǎo shòu zhà liáng xiáng。
shǐ zhī tiān yì cóng rén yì,
□ zhī wáng yě shí tiān wáng。
tiān wáng jiāo zǐ zhōng fú xù,
rén fēi zú lèi zì xiāng fáng。
wǒ jiàn tiān rén yìng bù yuǎn,
zhān qián gù hòu jī huái huáng。
fēi rén hú fú,
fēi yì hú chāng。
rén zhī suǒ qù,
tiān hé kě cháng。
fán bǎi jūn zǐ,
shì bǐ wú liáng。
shěng jué gān gē,
niàn ěr yī cháng。
hè zài xuān ér sāng wèi,
yú yǐ làn ér wáng liáng。
zuò shàn jiàng zhī bǎi xiáng,
zuò bù shàn jiàng zhī bǎi yāng。
shū yǒu míng xùn,
mìng bù gān cháng。
shúi wèi cǐ yán,
mǎn shì mǎn táng。
yǐ bào yì bào,
bù zāng jué zāng。
jūn bù jiàn qù qīu tǔ guān tǔ biàn jīn hé zài,
qīng shǐ bù shōu xiě yì cháng。
bǐ rén bù xìng ér wèi jīn rén chī yě,
jiè zhī zāi,
hòu shì zhī zī qián qǐ wàng。
jiē wǒ hé rén dú yǒng shāng,
yuàn cāo cháng shǐ jǐn chán qiāng。
shǒu yuán běi dǒu zhuó gùi jiāng,
zì xī zì nán yǐ dōng xíng。
sān chūn mù jí huái qiān lǐ,
lìu yuè cú shǔ bào qīu shuāng。
ān néng hán sī yù yù cháng jū cǐ,
shǐ wǒ bù dé shēn chóu cháng。
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。