"急趁春游偕五六" 诗句出自明代诗人郭之奇《三三偕诸友及弟侄溯流溪北游松岗竹岗二岩兼陟黄岐绝顶薄暮还棹得目字》
料理春事复三三,急趁春游偕五六。
春光有意诏游情,指点前山春在目。
一水从流晓溯之,双岩次第归遥蹴。
正当春日惠风和,天气芳新春气淑。
摇曳春心不自由,提携春伴姑相逐。
不须舆从竞开林,独许儿童共骑竹。
或前或后向山驰,不衫不履飘春服。
越陌度阡能几何,折柳穿兰及近麓。
舍车纵步趋前寺,有僧如鸟初出谷。
自言黄山一片春,久俟游踪留芬馥。
我谓山僧汝但行,登临未必惟我独。
山能令我与春迎,我能令人与山熟。
穷山之致必穷巅,探山之藏必探腹。
已陟崔嵬足未艰,欲尽烟霞身倍速。
遥看飞岭似翔鸾,俯瞰桑丘如逐鹿。
青帝留容入画图,祝融司英来沐浴。
此际孤宜定一尊,左右峰峦应伯叔。
冥思久对自沉吟,春云无数春山覆。
心悦春山山不知,春木有枝山有木。
振衣岂必千仞岗,市氛远处孤怀宿。
瑶台偃蹇不亲人,争似故山结缘夙。
从此故山若故人,一任春光作转毂。
毕竟年年春用来,遮莫山山春尽伏。
我今辞山袖春归,斜阳一道光蔌蔌。
眼中兰若蔽轻岚,林外游人并樵牧。
颇疑山鸟罢求声,珍重山花能满掬。
回车一一付轻舠,晚棹回映春溪绿。
简取消愁旧酒杯,起舞中流为春祝。
但愿春酒与春山,同尔春人俱穆穆。
兴言兹会良亦艰,摇笔春前细追录。
sān sān xié zhū yǒu jí dì zhí sù líu xī běi yóu sōng gǎng zhú gǎng èr yán jiān zhì huáng qí jué dǐng bó mù huán zhuō dé mù zì
liào lǐ chūn shì fù sān sān,
jí chèn chūn yóu xié wǔ lìu。
chūn guāng yǒu yì zhào yóu qíng,
zhǐ diǎn qián shān chūn zài mù。
yī shǔi cóng líu xiǎo sù zhī,
shuāng yán cì dì gūi yáo cù。
zhèng dāng chūn rì hùi fēng hé,
tiān qì fāng xīn chūn qì shú。
yáo yè chūn xīn bù zì yóu,
tí xié chūn bàn gū xiāng zhú。
bù xū yú cóng jìng kāi lín,
dú xǔ ér tóng gòng qí zhú。
huò qián huò hòu xiàng shān chí,
bù shān bù lv̌ piāo chūn fú。
yuè mò dù qiān néng jī hé,
zhé lǐu chuān lán jí jìn lù。
shè chē zòng bù qū qián sì,
yǒu sēng rú niǎo chū chū gǔ。
zì yán huáng shān yī piàn chūn,
jǐu sì yóu zōng líu fēn fù。
wǒ wèi shān sēng rǔ dàn xíng,
dēng lín wèi bì wéi wǒ dú。
shān néng lìng wǒ yǔ chūn yíng,
wǒ néng lìng rén yǔ shān shú。
qióng shān zhī zhì bì qióng diān,
tàn shān zhī cáng bì tàn fù。
yǐ zhì cūi wéi zú wèi jiān,
yù jǐn yān xiá shēn bèi sù。
yáo kàn fēi líng sì xiáng luán,
fǔ kàn sāng qīu rú zhú lù。
qīng dì líu róng rù huà tú,
zhù róng sī yīng lái mù yù。
cǐ jì gū yí dìng yī zūn,
zuǒ yòu fēng luán yìng bó shū。
míng sī jǐu dùi zì chén yín,
chūn yún wú shù chūn shān fù。
xīn yuè chūn shān shān bù zhī,
chūn mù yǒu zhī shān yǒu mù。
zhèn yī qǐ bì qiān rèn gǎng,
shì fēn yuǎn chù gū huái sù。
yáo tái yǎn jiǎn bù qīn rén,
zhēng sì gù shān jié yuán sù。
cóng cǐ gù shān ruò gù rén,
yī rèn chūn guāng zuò zhuǎn gǔ。
bì jìng nián nián chūn yòng lái,
zhē mò shān shān chūn jǐn fú。
wǒ jīn cí shān xìu chūn gūi,
xié yáng yī dào guāng sù sù。
yǎn zhōng lán ruò bì qīng lán,
lín wài yóu rén bìng qiáo mù。
pǒ yí shān niǎo bà qíu shēng,
zhēn zhòng shān huā néng mǎn jú。
húi chē yī yī fù qīng dāo,
wǎn zhuō húi yìng chūn xī lv̀。
jiǎn qǔ xiāo chóu jìu jǐu bēi,
qǐ wǔ zhōng líu wèi chūn zhù。
dàn yuàn chūn jǐu yǔ chūn shān,
tóng ěr chūn rén jù mù mù。
xīng yán zī hùi liáng yì jiān,
yáo bǐ chūn qián xì zhūi lù。
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。