"数本青青留竹柏" 诗句出自明代诗人郭之奇《看花饮宋尔孚清斋得脉字》
日愁春尽向花索,不谓耽花情已癖。
意中每作俟时思,多方滋树培春脉。
悲秋有友晓相过,似于春事都有责。
徙倚花间聊徘徊,指点春光倍怜惜。
人来乃说载花舟,溯流宛在浮春壁。
携我披衣一观之,君翻为主我为客。
几株芳艳出李桃,数本青青留竹柏。
与君次第共平章,平分春色使君择。
为爱深红爱浅红,可怜瘦白怜肥白。
红白阶前何纷纷,午光欲炽炎光赫。
花容懒惰如吾疲,贤哉主人急张席。
谁能对此不花留,更许同人为春炙。
传杯颇令花欲酡,移樽每见春难却。
北海床头不易空,孟遵门内多藏轭。
花前莫问醉与醒,取醉为君君莫逆。
君赋梅花令客酬,我馀竹马从儿策。
壶奕分曹费黄昏,东墙日影正西掷。
有友狂奔意若何,临桥脱履似飞舄。
举手终当恕醉人,连裾仍向子京宅。
一丘曲折劳跻攀,十武仍须上山屐。
含思转袂觅初筵,天镜溶溶窥岸帻。
忽闻窦外大声呼,把臂登堂相肘掖。
屡舞傞傞向余歌,自誇一饮川吸百。
白眼观天卮未倾,惊座雄谈顿冰释。
独馀子云双鬓皤,主人歌骚扬拟易。
庭花相对寂无言,舍花欲去念花只。
出门不辞主不知,一天明月印归迹。
看花得酒步月归,花月与酒称三益。
閒步幽墀问我花,悠然不觉沁心魄。
叮咛此意寄来春,好留烟景记今夕。
《看花饮宋尔孚清斋得脉字》 拼音标注
kàn huā yǐn sòng ěr fú qīng zhāi dé mài zì
rì chóu chūn jǐn xiàng huā suǒ,
bù wèi dān huā qíng yǐ pǐ。
yì zhōng měi zuò sì shí sī,
duō fāng zī shù péi chūn mài。
bēi qīu yǒu yǒu xiǎo xiāng guò,
sì yú chūn shì dū yǒu zé。
xǐ yǐ huā jiān liáo pái huái,
zhǐ diǎn chūn guāng bèi lián xī。
rén lái nǎi shuō zài huā zhōu,
sù líu wǎn zài fú chūn bì。
xié wǒ pī yī yī guān zhī,
jūn fān wèi zhǔ wǒ wèi kè。
jī zhū fāng yàn chū lǐ táo,
shù běn qīng qīng líu zhú bǎi。
yǔ jūn cì dì gòng píng zhāng,
píng fēn chūn sè shǐ jūn zé。
wèi ài shēn hóng ài qiǎn hóng,
kě lián shòu bái lián féi bái。
hóng bái jiē qián hé fēn fēn,
wǔ guāng yù chì yán guāng hè。
huā róng lǎn duò rú wú pí,
xián zāi zhǔ rén jí zhāng xí。
shúi néng dùi cǐ bù huā líu,
gèng xǔ tóng rén wèi chūn zhì。
chuán bēi pǒ lìng huā yù tuó,
yí zūn měi jiàn chūn nán què。
běi hǎi chuáng tóu bù yì kōng,
mèng zūn mén nèi duō cáng è。
huā qián mò wèn zùi yǔ xǐng,
qǔ zùi wèi jūn jūn mò nì。
jūn fù méi huā lìng kè chóu,
wǒ yú zhú mǎ cóng ér cè。
hú yì fēn cáo fèi huáng hūn,
dōng qiáng rì yǐng zhèng xī zhí。
yǒu yǒu kuáng bēn yì ruò hé,
lín qiáo tuō lv̌ sì fēi xì。
jǔ shǒu zhōng dāng shù zùi rén,
lián jū réng xiàng zǐ jīng zhái。
yī qīu qū zhé láo jī pān,
shí wǔ réng xū shàng shān jī。
hán sī zhuǎn mèi mì chū yán,
tiān jìng róng róng kūi àn zé。
hū wén dòu wài dà shēng hū,
bǎ bì dēng táng xiāng zhǒu yè。
lv̌ wǔ suō suō xiàng yú gē,
zì kuā yī yǐn chuān xī bǎi。
bái yǎn guān tiān zhī wèi qīng,
liáng zuò xióng tán dùn bīng shì。
dú yú zǐ yún shuāng bìn pó,
zhǔ rén gē sāo yáng nǐ yì。
tíng huā xiāng dùi jì wú yán,
shè huā yù qù niàn huā zhǐ。
chū mén bù cí zhǔ bù zhī,
yī tiān míng yuè yìn gūi jī。
kàn huā dé jǐu bù yuè gūi,
huā yuè yǔ jǐu chēng sān yì。
xián bù yōu chí wèn wǒ huā,
yōu rán bù jué qìn xīn pò。
dīng níng cǐ yì jì lái chūn,
hǎo líu yān jǐng jì jīn xī。
《看花饮宋尔孚清斋得脉字》 作者简介
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。