zhū gé gōng zé yán dēng shū gé chū shì jiāo zhàng tōng zhí jì zhū gōng suǒ zèng shī
luò bó cū guān lěng,
pó suō xiǎo gé shēn。
shēn láo cháng bù lǐng,
xīng zài jí shān lín。
yōu qì fēng tái yūn,
xū líng guò zhú yīn。
yǎn qián wú xiàn yì,
qīng shǎng dé zhī xīn 。
宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。