qī yuè èr shí bā rì pú dà shòu zhòng míng jǔ ǒu lái hùi sù sān shǒu qí èr
shǎo chéng néng kuǎn qū,
bì guǎn rǔ líu lián。
wèi jiǎo qīu fēng sī,
huán tóng yè yǔ mián。
yān chén liáng jué sāi,
cǎo mù yàn líu nián。
dǒu jǐu jūn xū zùi,
xīn shī kàn bǎi piān。
宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。