"慈济玄谈载金刻" 诗句出自宋代诗人郭祥正《龙眠行留别修颙禅师》
《龙眠行留别修颙禅师》 拼音标注
lóng mián xíng líu bié xīu yóng shàn shī
tóng xiāng shān shǔi tiān xià míng,
lóng mián qì shì rú cháng chéng。
zhòng gāng fù líng kuà sān jùn,
pán yā hòu dì zǎn qīng míng。
dōng nán fó sì hào tóu zǐ,
sì mén dòng qǐ yuán wú jiōng。
xuě fēng sān lái dào fāng qì,
záo jǐng bǎi chǐ chuān zhòng bīng。
zhì jīn shàn lì yǒng bù mǐn,
lù lú yè zhuǎn wén hán shēng。
cí jì xuán tán zài jīn kè,
gūi fū lín jiǎ guāng yíng yíng。
shúi yōu guài biàn sùi yǐ fǔ,
bàn luò yá xià méi tái qīng。
shí yí sùi wǎn rén shì sāi,
gāo zuò qiè jù fēi zhēn sēng。
bái yún tú lv̌ bàn diāo luò,
quán shí wǎng wǎng huāng chái jīng。
wǒ lái jué bì yǎn chú mǐ,
yóng zì shòu zhì rén tiān yíng。
súi chē bèi yè wǔ qiān juàn,
bǎo cáng tū wù tóng shí chéng。
zhāng wēng hǎo shī gǔ yì shǎo,
zhù wǒ fú dì huán zhōng xīng。
lǎo shàn zhòu lóng wèi sān rì,
quán fā shí shàng xū kě liáng。
chén chú qiān sēng yòng wú jǐn,
láng gān yǐn līu hé líng líng。
chéng zhōng kè shǎo mín shì jiǎn,
lv̌ xié míng zhuó lái jiān pēng。
kòu shī xuán guān wèn zhì lǐ,
xīn dì fú shì líng huā míng。
miào fēng shèng hùi qǐ shū cǐ,
mí jí chéng fán súi sǐ shēng。
míng zhāo guān mǎn zhòng húi shǒu,
bié shī xiě zuò lóng mián xíng。
《龙眠行留别修颙禅师》 作者简介
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。