“共探泉石造淡漠”这段文字出自哪里?

上一句:谁怜此乐瘴水涯

“共探泉石造淡漠”出自宋代诗人郭祥正的诗句: 《奉和广帅蒋颖叔留题石室》

下一句:岂忆冠盖追荣华

"共探泉石造淡漠" 诗句出自宋代诗人郭祥正《奉和广帅蒋颖叔留题石室》

西江赴海穿双峡十里寒青半天插
晴空倒影连明河滔滔不碍鲸鱼呷
绞绡高覆紫微冠翠簟平铺玉皇榻
中藏石室与嵩台巨壁棱层老鳞甲
欲飞未去凤逶迤将蛰还伸龙匼匝
浪摇蓬岛何其危桂塞广寒无乃狭
大匠不由基构成洞门大启无人扃
六月来游乃挟纩酌酒向口疑冰生
三溪诘曲愈难涉举烛但爱烟溟溟
返似霜缣见山水画手只许吴生是
有谁文采如昌黎物物为我从头记
自惭才短空冥搜俚语未足苍崖留
元戎闻之索大笔默坐远想书胜游
凭凌风力若捕虎窘束景象如缚仇
那知子厚号雅健不识谢守为风流
桓桓斯人富学海少陵重生谪仙在
琮琤击玉敲黄金倚马千言未尝改
高下岂必世俗知浩气已充天壤内
又如淮阴善将略不战能令敌先败
暂辞侍从来东南羊城异日为傅岩
不唯巴笺吟咏足即看玉牒功名镵
滁阳吴公昔曾赋落落文华精注措
毛侯亦许送和章马上横戈写长句
孰云高要陋且遐三篇入石神鬼嗟
愿挥硬画夺剑戟下视鸟迹初遗沙
此心虽大虑转小刻就颇忧龙作蛇
譬之博奕仲尼与群儿恶用相识哗
端溪石工古称妙年年琢砚供正衙
刚刀截碑易于砚龟螭相射生彤霞
岐山石鼓久缺矣苦县光和真瘦耶
流传万本入中国谁怜此乐瘴水涯
共探泉石造淡漠岂忆冠盖追荣华
公思归乎欲致主四方飘泊予为家
予意无留亦无去等将幻质随杨花

fèng hé guǎng shuài jiǎng yǐng shū líu tí shí shì
xī jiāng fù hǎi chuān shuāng xiá,
shí lǐ hán qīng bàn tiān chā。
qíng kōng dǎo yǐng lián míng hé,
tāo tāo bù ài jīng yú xiā。
jiǎo xiāo gāo fù zǐ wēi guān,
cùi diàn píng pū yù huáng tà。
zhōng cáng shí shì yǔ sōng tái,
jù bì léng céng lǎo lín jiǎ。
yù fēi wèi qù fèng wēi yǐ,
jiāng zhí huán shēn lóng qià zā。
làng yáo péng dǎo hé qí wēi,
gùi sāi guǎng hán wú nǎi xiá。
dà jiàng bù yóu jī gōu chéng,
dòng mén dà qǐ wú rén jiōng。
lìu yuè lái yóu nǎi xié kuàng,
zhuó jǐu xiàng kǒu yí bīng shēng。
sān xī jié qū yù nán shè,
jǔ zhú dàn ài yān míng míng。
fǎn sì shuāng jiān jiàn shān shǔi,
huà shǒu zhǐ xǔ wú shēng shì。
yǒu shúi wén cǎi rú chāng lí,
wù wù wèi wǒ cóng tóu jì。
zì cán cái duǎn kōng míng sōu,
lǐ yǔ wèi zú cāng yá líu。
yuán róng wén zhī suǒ dà bǐ,
mò zuò yuǎn xiǎng shū shèng yóu。
píng líng fēng lì ruò bǔ hǔ,
jiǒng shù jǐng xiàng rú fú chóu。
nà zhī zǐ hòu hào yǎ jiàn,
bù shì xiè shǒu wèi fēng líu。
huán huán sī rén fù xué hǎi,
shǎo líng zhòng shēng zhé xiān zài。
cóng chēng jí yù qiāo huáng jīn,
yǐ mǎ qiān yán wèi cháng gǎi。
gāo xià qǐ bì shì sú zhī,
hào qì yǐ chōng tiān rǎng nèi。
yòu rú huái yīn shàn jiāng lvè,
bù zhàn néng lìng dí xiān bài。
zàn cí shì cóng lái dōng nán,
yáng chéng yì rì wèi fù yán。
bù wéi bā jiān yín yǒng zú,
jí kàn yù dié gōng míng chán。
chú yáng wú gōng xī céng fù,
luò luò wén huá jīng zhù cuò。
máo hóu yì xǔ sòng hé zhāng,
mǎ shàng héng gē xiě cháng jù。
shú yún gāo yào lòu qiě xiá,
sān piān rù shí shén gǔi jiē。
yuàn hūi yìng huà duó jiàn jǐ,
xià shì niǎo jī chū yí shā。
cǐ xīn sūi dà lv̀ zhuǎn xiǎo,
kè jìu pǒ yōu lóng zuò shé。
pì zhī bó yì zhòng ní yǔ,
qún ér è yòng xiāng shì huā。
duān xī shí gōng gǔ chēng miào,
nián nián zhuó yàn gōng zhèng yá。
gāng dāo jié bēi yì yú yàn,
gūi chī xiāng shè shēng tóng xiá。
qí shān shí gǔ jǐu quē yǐ,
kǔ xiàn guāng hé zhēn shòu yé。
líu chuán wàn běn rù zhōng guó,
shúi lián cǐ lè zhàng shǔi yá。
gòng tàn quán shí zào dàn mò,
qǐ yì guān gài zhūi róng huá。
gōng sī gūi hū yù zhì zhǔ,
sì fāng piāo bó yú wèi jiā。
yú yì wú líu yì wú qù,
děng jiāng huàn zhí súi yáng huā。

郭祥正

  郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

Processed in 0.445930 Second , 221 querys.