"叶畏风寒枝暖日" 诗句出自明代诗人郭之奇《秋风叹一章感庭中古木也》
《秋风叹一章感庭中古木也》 拼音标注
qīu fēng tàn yī zhāng gǎn tíng zhōng gǔ mù yě
qīu fēng bù jìng qīu shù xuān,
sè sè xiāo xiāo dòng wǒ mén。
qīu qì cháng hán zhōng gǔ hèn,
chóu bēi nà fù cǐ shí lùn。
qīu shù dú shēn jūn zǐ tàn,
bēi húi xī wǎng bèi xiāo hún。
wù xiàng duō nián shū gù sè,
qī liáng jí shì le chén hūn。
qīu fēng piān xiàng kōng tíng shēn,
gǔ mù pó suō yì gòng fān。
wú duō líng yè súi fēng zhuǎn,
yìng xǔ gū zhī jì rì wēn。
yè wèi fēng hán zhī nuǎn rì,
cǐ zhōng yǒu chóu jiān yǒu ēn。
shǐ zhī sù shā fēi tiān yì,
shǐ qīu yáo luò shǐ qīu cún。
《秋风叹一章感庭中古木也》 作者简介
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。