"麟胡为来使圣嗟" 诗句出自明代诗人郭之奇《忆山行》
尝蓄名山意颇奢,偶遭人世乱如麻。
谢绝中原辞五岳,远从夷徼问天涯。
天涯峰岫多殊状,刺眼荆榛费剔爬。
芜秽日删山翳辟,冈峦放出古烟霞。
以兹感叹成故识,日假清光月借华。
薜萝每结幽人径,桃李妆成学士花。
品题欲尽秋岩竹,吟讽常依春涧蛙。
破涕为欢谁与共,长歌当泣每堪誇。
岂知此事山仍勒,山心人意两参差。
去年此日交山里,身是行云山是家。
今年此日家何处,山在云中人在阇。
去年此日山花发,冷艳幽香透碧纱。
今年此日花何处,寒蔓依墙紫棘加。
山禽山兽齐归网,山人为尔罢秋畬。
已教牛骥称同调,岂惟鸡鹤并居笯。
凤兮何德使狂笑,麟胡为来使圣嗟。
便许笼宽终损羽,谁怜囿小复施罝。
人在人閒山日远,山在人閒山亦哗。
青山几个能青眼,山眼冥冥山面遮。
登彼西山那可得,愁对西峰夕照斜。
《忆山行》 拼音标注
yì shān xíng
cháng xù míng shān yì pǒ shē,
ǒu zāo rén shì luàn rú má。
xiè jué zhōng yuán cí wǔ yuè,
yuǎn cóng yí jiào wèn tiān yá。
tiān yá fēng xìu duō shū zhuàng,
cì yǎn jīng zhēn fèi tī pá。
wú hùi rì shān shān yì pì,
gāng luán fàng chū gǔ yān xiá。
yǐ zī gǎn tàn chéng gù shì,
rì jiǎ qīng guāng yuè jiè huá。
bì luó měi jié yōu rén jìng,
táo lǐ zhuāng chéng xué shì huā。
pǐn tí yù jǐn qīu yán zhú,
yín fēng cháng yī chūn jiàn wā。
pò tì wèi huān shúi yǔ gòng,
cháng gē dāng qì měi kān kuā。
qǐ zhī cǐ shì shān réng lè,
shān xīn rén yì liǎng cān chà。
qù nián cǐ rì jiāo shān lǐ,
shēn shì xíng yún shān shì jiā。
jīn nián cǐ rì jiā hé chù,
shān zài yún zhōng rén zài dū。
qù nián cǐ rì shān huā fā,
lěng yàn yōu xiāng tòu bì shā。
jīn nián cǐ rì huā hé chù,
hán màn yī qiáng zǐ jí jiā。
shān qín shān shòu qí gūi wǎng,
shān rén wèi ěr bà qīu yú。
yǐ jiào níu jì chēng tóng diào,
qǐ wéi jī hè bìng jū nú。
fèng xī hé dé shǐ kuáng xiào,
lín hú wèi lái shǐ shèng jiē。
biàn xǔ lóng kuān zhōng sǔn yǔ,
shúi lián yòu xiǎo fù shī jū。
rén zài rén xián shān rì yuǎn,
shān zài rén xián shān yì huā。
qīng shān jī gè néng qīng yǎn,
shān yǎn míng míng shān miàn zhē。
dēng bǐ xī shān nà kě dé,
chóu dùi xī fēng xī zhào xié。