"更听莺舌弄春柔" 诗句出自元代诗人顾瑛《秋华亭以天上秋期近分韵得秋字》
《秋华亭以天上秋期近分韵得秋字》 拼音标注
qīu huá tíng yǐ tiān shàng qīu qī jìn fēn yùn dé qīu zì
kāi yàn qīu huá tíng zǐ shàng,
gòng kàn zhī nv̌ hùi qiān níu。
xīng chá yǒu lù lián yún dù,
yín hàn wú shēng dài yuè líu。
qǔ zùi bù cí liáng yè yǐn,
zhūi huān yóu sì shǎo nián yóu。
fēn cáo dǔ jǐu shī wèi lìng,
xiá zuò cāi huā shǒu zuò jīu。
zùi ài lǐu yāo hé yǐng cí,
gèng tīng yīng shé nòng chūn róu。
jīn jīng lù luò xiān rén zhǎng,
jǐn sè shēng chuán dì zǐ chóu。
luò wěi qǐ zhī dū shì yuàn,
fú róng mò hèn bù jìn qīu。
bì kōng zhū dǒu wēi fēng dòng,
zhòng yù yí zūn wèi kè líu。
《秋华亭以天上秋期近分韵得秋字》 作者简介
(1310—1369)元昆山人,一名德辉,又名阿瑛,字仲瑛,号金粟道人。年三十始折节读书。筑园池名玉山佳处,日夜与客置酒赋诗,四方学士咸至其家。园池亭榭之盛,图史之富,冠绝一时。尝举茂才,授会稽教谕,辟行省属官,皆不就。张士诚据吴,欲强以官,乃去隐嘉兴之合溪。母丧归,士诚再辟之,遂断发庐墓。洪武初,徙濠梁卒。有《玉山璞稿》。