“惟存孤竹心”这段文字出自哪里?

上一句:没无半间屋

“惟存孤竹心”出自清代诗人顾炎武的诗句: 《哭归高士》

下一句:庶比黔娄躅

kū gūi gāo shì
ruò guān shǐ tóng yóu,
wén zhāng xiāng dǐ lì。
zhōng nián gòng mò shuāi,
chū rù sān jiāng rùi。
bēi shēn zōng shè xū,
yǒng huà chéng qīng jì。
bù huò chěng liáng tú,
sī rén jìng yún shì。
jùn jié guān wú chái,
wēi yán liáng shì sú。
cháng wèi kòu jiǎo gē,
bù zuò qióng tú kū。
shēng dān yī hú jǐu,
méi wú bàn jiān wū。
wéi cún gū zhú xīn,
shù bǐ qián lóu zhú。
tài pū jīng kēng kēng,
sān wú tūi xué zhě。
ān pín chēng dài zhào,
qīng fēng bō lín yě。
jí jūn fù duō cái,
rú líu sì gōng yě。
yǐ yǐ wén xiàn wáng,
xiāo tiáo yù shān xià。
lì shēng sūi jǐu kuáng,
yì néng xià qí jūn。
fā fèn tǔ zhōng yì,
xià bǐ qū fēng yún。
píng shēng mù lǔ lián,
yī shǐ jiě shì fēn。
bì jī jìng cháng míng,
bēi zāi jūn bù wén。

顾炎武

  顾炎武(1613.7.15-1682.2.15),汉族,明朝南直隶苏州府昆山(今江苏省昆山市)千灯镇人,本名绛,乳名藩汉,别名继坤、圭年,字忠清、宁人,亦自署蒋山佣;南都败后,因为仰慕文天祥学生王炎午的为人,改名炎武。因故居旁有亭林湖,学者尊为亭林先生。明末清初的杰出的思想家、经学家、史地学家和音韵学家,与黄宗羲、王夫之并称为明末清初“三大儒”。其主要作品有《日知录》、《天下郡国利病书》、《肇域志》、《音学五书》、《韵补正》、《古音表》、《诗本音》、《唐韵正》、《音论》、《金石文字记》、《亭林诗文集》等。

Processed in 0.119982 Second , 221 querys.