“正初阳微暖”这段文字出自哪里?

上一句:山城晓发

“正初阳微暖”出自明代诗人顾璘的诗句: 《潇湘逢故人慢 过浏阳石洞岭》

下一句:宿雾方消

xiāo xiāng féng gù rén màn guò líu yáng shí dòng líng
shān chéng xiǎo fā,
zhèng chū yáng wēi nuǎn,
sù wù fāng xiāo。
lín jiàn lù tiáo yáo。
ài yún fēng cùi dī,
shuāng yè hóng shāo。
jīng qí wǎn zhuǎn,
yòu hé zhī 、 bù rù dān xiāo。
húi wàng chù 、 jiāng hú mǎn dì,
bù jìn yān làng tāo tāo。
cūn xū yuǎn,
jī jiā yān huǒ dào ěr lái,
lv́ yán shēng jì xiāo tiáo。
shì shuō xiàng dāng zhāo。
zhèng hǎi yàn hé qīng,
yǔ shùn fēng diào。
zhī tā shén shì,
duó xīn huǒ 、 màn liǎo bìn máo jiāo。
qiě xīu tán 、 guān fēng shè jiào,
fán gōng shǎo sǔn zhēng yáo。

顾璘

顾璘(1476~1545)明代官员、文学家。字华玉,号东桥居士,长洲(今江苏省吴县)人,寓居上元(今江苏省南京市),有知人鉴。弘治间进士,授广平知县,累官至南京刑部尚书。少有才名,以诗著称于时,与其同里陈沂、王韦号称“金陵三俊”,后宝应朱应登起,时称“四大家”。著有《浮湘集》、《山中集》、《息园诗文稿》等。其曾评注杨士弘《唐音》。

Processed in 0.108886 Second , 221 querys.