"文律高峰与激流" 诗句出自宋代诗人葛胜仲《和元方用韵见寄次韵奉谢兼呈元东诗二首 其二》
hé yuán fāng yòng yùn jiàn jì cì yùn fèng xiè jiān chéng yuán dōng shī èr shǒu qí èr
wén lv̀ gāo fēng yǔ jī líu,
wǔ yán jiā chù sì sū zhōu。
níng gān lì xiàn zhōng lí jǐu,
bù xiàn xuān chéng shǎng yì qīu。
bái shǒu tóng gūi xiāng qì zhòng,
qīng yún yī cù qǐ yān líu。
wài jiā mén fá qī jūn dà,
zuò dé sūi xīu gèng wù xīu。
葛胜仲 (1072~1144) 宋代词人,字鲁卿,丹阳(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。