"我爱陶渊明" 诗句出自宋代诗人葛胜仲《次韵良器真意亭探韵》
我爱陶渊明,脱颖深天机。
丛菊绕荒径,五柳摇幽扉。
生逢卯金兴,典午势已非。
著书但甲子,岁晚频歔欷。
仕宦聊复尔,樽酒真焉依。
南亩犹种秫,西山同采薇。
浩歌归去来,熹微恨晨晖。
迷途往莫谏,今是庶可几。
蓄琴但取意,不施弦与徽。
观其四八目,贤哲在所希。
出处固有意,夫岂轻行违。
谁云惮束带,辞荣俄拂衣。
念彼同产人,抚视因遄归。
平生共志趣,但有一翟妃。
少陵罪责子,颇谓达道非。
右丞鄙乞食,更以人我讥。
乃知第一流,尚此知音稀。
妙诗发天奥,流转同衡玑。
自谓处人境,喧无车马騑。
心与尘事远,地偏堪遁肥。
东篱秋色晚,悠然望翠微。
真意不可辨,佳气随鸟飞。
诗辞向千载,凛凛犹光辉。
我生但睎骥,望之有等威。
行怀斜川游,坐想栗里矶。
九原不可作,筑亭傍崔嵬。
独取诗句名,櫩宇殊飞翚。
岩谷有杳霭,花卉无纷菲。
修篁寒逼人,坐如霜雪飞。
诸公赏清致,野服驰鞯鞿。
经丘复寻壑,不惮历崄崎。
壶觞更命釂,藻翰各一挥。
高谈破滞论,妙处端解围。
食冷或屡暖,哦诗宁忍饥。
褒假猥见及,责善非所祈。
愿以靖节语,佩之如弦韦。
《次韵良器真意亭探韵》 拼音标注
cì yùn liáng qì zhēn yì tíng tàn yùn
wǒ ài táo yuān míng,
tuō yǐng shēn tiān jī。
cóng jú rào huāng jìng,
wǔ lǐu yáo yōu fēi。
shēng féng mǎo jīn xīng,
diǎn wǔ shì yǐ fēi。
zhù shū dàn jiǎ zǐ,
sùi wǎn pín xū xī。
shì huàn liáo fù ěr,
zūn jǐu zhēn yān yī。
nán mǔ yóu zhǒng shú,
xī shān tóng cǎi wéi。
hào gē gūi qù lái,
xī wēi hèn chén hūi。
mí tú wǎng mò jiàn,
jīn shì shù kě jī。
xù qín dàn qǔ yì,
bù shī xián yǔ hūi。
guān qí sì bā mù,
xián zhé zài suǒ xī。
chū chù gù yǒu yì,
fū qǐ qīng xíng wéi。
shúi yún dàn shù dài,
cí róng é fú yī。
niàn bǐ tóng chǎn rén,
fǔ shì yīn chuán gūi。
píng shēng gòng zhì qù,
dàn yǒu yī dí fēi。
shǎo líng zùi zé zǐ,
pǒ wèi dá dào fēi。
yòu chéng bǐ qǐ shí,
gèng yǐ rén wǒ jī。
nǎi zhī dì yī líu,
shàng cǐ zhī yīn xī。
miào shī fā tiān ào,
líu zhuǎn tóng héng jī。
zì wèi chù rén jìng,
xuān wú chē mǎ fēi。
xīn yǔ chén shì yuǎn,
dì piān kān dùn féi。
dōng lí qīu sè wǎn,
yōu rán wàng cùi wēi。
zhēn yì bù kě biàn,
jiā qì súi niǎo fēi。
shī cí xiàng qiān zài,
lǐn lǐn yóu guāng hūi。
wǒ shēng dàn xī jì,
wàng zhī yǒu děng wēi。
xíng huái xié chuān yóu,
zuò xiǎng lì lǐ jī。
jǐu yuán bù kě zuò,
zhú tíng bàng cūi wéi。
dú qǔ shī jù míng,
yán yǔ shū fēi hūi。
yán gǔ yǒu yǎo ǎi,
huā hùi wú fēn fēi。
xīu huáng hán bī rén,
zuò rú shuāng xuě fēi。
zhū gōng shǎng qīng zhì,
yě fú chí jiān jī。
jīng qīu fù xún hè,
bù dàn lì xiǎn qí。
hú shāng gèng mìng jiào,
zǎo hàn gè yī hūi。
gāo tán pò zhì lùn,
miào chù duān jiě wéi。
shí lěng huò lv̌ nuǎn,
é shī níng rěn jī。
bāo jiǎ wěi jiàn jí,
zé shàn fēi suǒ qí。
yuàn yǐ jìng jié yǔ,
pèi zhī rú xián wéi。
《次韵良器真意亭探韵》 作者简介
葛胜仲 (1072~1144) 宋代词人,字鲁卿,丹阳(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。