"东皇驾如驰" 诗句出自宋代诗人高斯得《觞客海棠下以东坡诗红萼是乡人之句分韵予得》
shāng kè hǎi táng xià yǐ dōng pō shī hóng è shì xiāng rén zhī jù fēn yùn yú dé
nán guó hòu shāng zǎo,
dōng huáng jià rú chí。
yuè zhèng wèi qiáng bàn,
hóng zǐ jiē lí pī。
shǔ huā yì fán pǐn,
zuò xióng néng jīn chí。
kě lián duō pò zú,
jìng súi qún hùi yí。
rú bǐ shì mén nv̌,
láng jí shī yān zhī。
yòu rú jiàn jǐn gōng,
máng zhí suō zhōng sī。
cōng cōng bù nài kàn,
yù sù jiāng hé wèi。
bì jī yǒu jiā rén,
shùi zú chén zhuāng chí。
hán zī zì ài xī,
kěn shòu chūn fēng qī。
sī zhī bù kě jiàn,
gǎn shì cháng shēng bēi 。
宋邛州蒲江人,字不妄。高稼子。理宗绍定二年进士。李心传修四朝史,辟为史馆校阅,分修光、宁二帝纪。因言事,忤宰相史嵩之,出为外官。淳祐六年复以论史嵩之事被排出外。历福建路计度转运副使,为宰相丁大全之党诬劾,夺职降官,大全罢,事始得白。恭帝德祐元年累官至参知政事,为宰相留梦炎乘间罢去。有《诗肤说》、《耻堂文集》等。