“仆本狂生耳”这段文字出自哪里?

上一句:朔风起

“仆本狂生耳”出自清代诗人高士奇的诗句: 《贺新郎五首 其二》

下一句:叹孤踪、东南西北

hè xīn láng wǔ shǒu qí èr
pū běn kuáng shēng ěr,
tàn gū zōng 、 dōng nán xī běi,
xíng hái qiáo cùi。
zì xiào xiōng zhōng hé suǒ mù,
lù lù mǎ tí chē gǔi,
kōng sòng jǐn 、 nián huá sì shǔi。
sān shí wú chéng shēn jiàn lǎo,
qǐ wú shēng lǎo dǎo zhēn rú cǐ。
mó miè què,
wǔ líng qì。
yè lái xì shù cóng qián shì。
jì dāng shí 、 lán zhōu huà jí。
shān chuān qīng měi。
shúi qiǎn cōng cōng qīng zuò bié,
dào dǐ ér jīn fān hǔi。
zhǐ luò dé,
bēi gē yàn shì。
pò làng chéng fēng zhōng yǒu yuàn,
qiě shuāng qíu 、 guàn jǐu sī xiāng wèi。
bái rì luò,
shuò fēng qǐ。

高士奇

高士奇(1645—1704年),字澹人,号瓶庐,又号江村。浙江绍兴府余姚县樟树乡高家村(今慈溪匡堰镇高家村)人,后入籍钱塘(今浙江杭州)。高士奇早年家贫,后在詹事府做记录官。康熙十五年(1676年)升为内阁中书,领六品俸薪,住在赏赐给他的西安门内。 高士奇每日为康熙帝讲书释疑,评析书画,极得信任。官至詹事府少詹事兼翰林院侍读学士。晚年又特授詹事府詹事、礼部侍郎。死后,被追谥文恪。他平生学识渊博,能诗文,擅书法,精考证,善鉴赏,所藏书画甚富。著有《左传纪事本末》、《春秋地名考略》、《清吟堂全集》等。

Processed in 0.192315 Second , 221 querys.