"可以忘世味" 诗句出自宋代诗人冯时行《寄魏相之》
胡尘涨中州,大雅欲陵替。
遮眼惟甲兵,开口无丁字。
君从何方来,落落清庙器。
岂觅佳吏部,惠然枉轮驷。
快语真起人,坐久益宏肆。
复归磨破瓦,自写锦囊秘。
敲门遣长须,恍若明星坠。
意远出寥廓,沈谢堪叔季。
昔人重勋业,文章乃余事。
当其困湮沦,慷慨动幽思。
旧筐傥好在,万代作清吹。
听君发余论,堂堂蕴经济。
贾生求属国,居然不自试。
飘飘云雨峡,风沙正翠悴。
老聃柱下史,庄周漆园吏。
鸿鹄千里心,蹭蹬戢远翅。
平生有笔砚,艰难不相弃。
得失与忧乐,付此一游戏。
举手忽盈纸,不知老将至。
达士要如此,何必苦酸鼻。
凌江我二友,大非俗士比。
与君共朝夕,可以忘世味。
嗟我谋生拙,汩汩耗元气。
相逢思共载,羁绁但长喟。
别后有新诗,莫忘情所寄。
一瓢落清江,顷刻荷清赐。
一饮一再读,一篇为一醉。
《寄魏相之》 拼音标注
jì wèi xiāng zhī
hú chén zhǎng zhōng zhōu,
dà yǎ yù líng tì。
zhē yǎn wéi jiǎ bīng,
kāi kǒu wú dīng zì。
jūn cóng hé fāng lái,
luò luò qīng miào qì。
qǐ mì jiā lì bù,
hùi rán wǎng lún sì。
kuài yǔ zhēn qǐ rén,
zuò jǐu yì hóng sì。
fù gūi mó pò wǎ,
zì xiě jǐn náng mì。
qiāo mén qiǎn cháng xū,
huǎng ruò míng xīng zhùi。
yì yuǎn chū liáo kuò,
shěn xiè kān shū jì。
xī rén zhòng xūn yè,
wén zhāng nǎi yú shì。
dāng qí kùn yīn lún,
kāng kǎi dòng yōu sī。
jìu kuāng tǎng hǎo zài,
wàn dài zuò qīng chūi。
tīng jūn fā yú lùn,
táng táng yùn jīng jì。
jiǎ shēng qíu shǔ guó,
jū rán bù zì shì。
piāo piāo yún yǔ xiá,
fēng shā zhèng cùi cùi。
lǎo dān zhù xià shǐ,
zhuāng zhōu qī yuán lì。
hóng hú qiān lǐ xīn,
cèng dèng jí yuǎn chì。
píng shēng yǒu bǐ yàn,
jiān nán bù xiāng qì。
dé shī yǔ yōu lè,
fù cǐ yī yóu xì。
jǔ shǒu hū yíng zhǐ,
bù zhī lǎo jiāng zhì。
dá shì yào rú cǐ,
hé bì kǔ suān bí。
líng jiāng wǒ èr yǒu,
dà fēi sú shì bǐ。
yǔ jūn gòng zhāo xī,
kě yǐ wàng shì wèi。
jiē wǒ móu shēng zhuó,
gǔ gǔ hào yuán qì。
xiāng féng sī gòng zài,
jī xiè dàn cháng kùi。
bié hòu yǒu xīn shī,
mò wàng qíng suǒ jì。
yī piáo luò qīng jiāng,
qǐng kè hé qīng sì。
yī yǐn yī zài dú,
yī piān wèi yī zùi 。