"哀笳催堠" 诗句出自清代诗人冯煦《角招 丹阳隐公桥吊张将军国梁,同梦轩师赋》
jiǎo zhāo dān yáng yǐn gōng qiáo diào zhāng jiāng jūn guó liáng,tóng mèng xuān shī fù
xià kōng zhòu。
gūi fān zhà yǎn,
wēi qiáo yě niǎo chán zhòu。
duàn yuán bō wài shòu。
fèi tǎ míng yān,
yóu guà shū lǐu。
jiāng jūn qù hòu。
zǎo hèn yān 、 qiáo tóng yú sǒu。
yī jiǎo gū yún miǎo miǎo,
dài cóng dí bù shèng bēi,
xiàng chéng yīn húi shǒu。
zhī fǒu。
dà zhāo fù yòu。
chóng shā shén chù,
yí yuàn gūi héng xìu。
àn tái hán bì tòu。
duàn jiǎ mái shā,
āi jiā cūi hòu。
jiā shān sì jìu。
rěn kè lǐ 、 lái jiāo zūn jǐu。
pǔ rù shén xián gòng zòu。
pà xié rì 、 fú líng qí,
huáng hūn zòu。
冯煦(1842~1927)原名冯熙,字梦华,号蒿庵,晚号蒿叟、蒿隐。江苏金坛五叶人。少好词赋,有江南才子之称。光绪八年(1882) 举人,光绪十二年(1886)进士,授翰林院编修。历官安徽凤府知府、四川按察使和安徽巡抚。辛亥革命后,寓居上海,以遗老自居。曾创立义赈协会,承办江淮赈务,参与纂修《江南通志》。冯煦工诗、词、骈文,尤以词名,著有《蒿庵类稿》等。