"至隐至微至显见" 诗句出自元代诗人方回《送丘子正以能书入都并呈徐容斋阎靖轩卢处道集贤翰林三学士》
君不见古来九关虎豹守,入仕艰难无不有。
兴能一札秋槐黄,芒鞋布裙天下走。
攀援龙鳞万万手,咳唾骊珠万万口。
蓬莱无路弱水隔,七上十上空白首。
邂逅登攀岂不偶,选坑沉沦十八九。
光范三书徒尔忙,子公一纸焉所取。
书生身体纵著翅,飞声未办廷臣右。
还知气至天地春,花者必花柳必柳。
中庸末章八引诗,三诗首言士所为。
衣锦尚絅潜虽伏,屋漏不高天听卑。
至隐至微至显见,鬼神森列何可欺。
斗间有气射古剑,石上无根生瑞芝。
快雨乍晴虹霓起,蛰虫欲振雷霆驰。
静中根本动中发,闇处精神明处知。
禊帖昔秘永禅师,不过纸上王羲之。
御史萧翼百计取,公等乃有胸中奇。
胸中奇者五色笔,可以补天可活国。
宗彝作绘衮作火,可但能书梵王译。
此之所宝玉非石,求而不藏卞和泣。
良贾韫椟什其袭,藏而不求价倍百。
公等翰墨今第一,谁云识字不得力。
借径文艺以致身,勋攀政要无心得。
九万里迅扶摇风,今日朝廷贞观同。
联翩房杜肩王魏,试代常何草封事。
sòng qīu zǐ zhèng yǐ néng shū rù dū bìng chéng xú róng zhāi yán jìng xuān lú chù dào jí xián hàn lín sān xué shì
jūn bù jiàn gǔ lái jǐu guān hǔ bào shǒu,
rù shì jiān nán wú bù yǒu。
xīng néng yī zhá qīu huái huáng,
máng xié bù qún tiān xià zǒu。
pān yuán lóng lín wàn wàn shǒu,
ké tuò lí zhū wàn wàn kǒu。
péng lái wú lù ruò shǔi gé,
qī shàng shí shàng kōng bái shǒu。
xiè hòu dēng pān qǐ bù ǒu,
xuǎn kēng chén lún shí bā jǐu。
guāng fàn sān shū tú ěr máng,
zǐ gōng yī zhǐ yān suǒ qǔ。
shū shēng shēn tǐ zòng zhù chì,
fēi shēng wèi bàn tíng chén yòu。
huán zhī qì zhì tiān dì chūn,
huā zhě bì huā lǐu bì lǐu。
zhōng yōng mò zhāng bā yǐn shī,
sān shī shǒu yán shì suǒ wèi。
yī jǐn shàng jiǒng qián sūi fú,
wū lòu bù gāo tiān tīng bēi。
zhì yǐn zhì wēi zhì xiǎn jiàn,
gǔi shén sēn liè hé kě qī。
dǒu jiān yǒu qì shè gǔ jiàn,
shí shàng wú gēn shēng rùi zhī。
kuài yǔ zhà qíng hóng ní qǐ,
zhí chóng yù zhèn léi tíng chí。
jìng zhōng gēn běn dòng zhōng fā,
àn chù jīng shén míng chù zhī。
xì tiē xī mì yǒng shàn shī,
bù guò zhǐ shàng wáng xī zhī。
yù shǐ xiāo yì bǎi jì qǔ,
gōng děng nǎi yǒu xiōng zhōng qí。
xiōng zhōng qí zhě wǔ sè bǐ,
kě yǐ bǔ tiān kě huó guó。
zōng yí zuò hùi gǔn zuò huǒ,
kě dàn néng shū fàn wáng yì。
cǐ zhī suǒ bǎo yù fēi shí,
qíu ér bù cáng biàn hé qì。
liáng jiǎ yùn dú shí qí xí,
cáng ér bù qíu jià bèi bǎi。
gōng děng hàn mò jīn dì yī,
shúi yún shì zì bù dé lì。
jiè jìng wén yì yǐ zhì shēn,
xūn pān zhèng yào wú xīn dé。
jǐu wàn lǐ xùn fú yáo fēng,
jīn rì zhāo tíng zhēn guān tóng。
lián piān fáng dù jiān wáng wèi,
shì dài cháng hé cǎo fēng shì。
(1227—1307)宋元间徽州歙县人,字万里,号虚谷。幼孤,从叔父学。宋理宗景定三年进士。初媚贾似道,似道败,又上十可斩之疏。后官知严州,以城降元,为建德路总管。寻罢归,遂肆意于诗。有《桐江集》、《续古今考》,又选唐宋以来律诗,为《瀛奎律髓》。