"堪喜亦堪嗟" 诗句出自唐代诗人白居易《樱桃花下有感而作(开成三年春季美周宾客南池者)》
yīng táo huā xià yǒu gǎn ér zuò ( kāi chéng sān nián chūn jì měi zhōu bīn kè nán chí zhě )
ǎi ǎi měi zhōu zhái,
yīng fán chūn rì xié。
yī wèi luò xià kè,
shí jiàn chí shàng huā。
làn màn qǐ wú yì,
wèi jūn zhān nián huá。
fēng guāng ráo cǐ shù,
gē wǔ shèng zhū jiā。
shī jǐn bái tóu bàn,
cháng chéng hóng fěn wá。
tíng bēi liǎng xiāng gù,
kān xǐ yì kān jiē。
白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。