“可捎得、锦书还”这段文字出自哪里?

上一句:白雁横天

“可捎得、锦书还”出自清代诗人樊增祥的诗句: 《绮寮怨 其四》

下一句:依稀春明旧梦

qǐ liáo yuàn qí sì
bù xìn qīng mén hán zǎo,
jú píng xiāng wèi cán。
bàng kòu qì 、 mì zhùi yuán huā,
qīng shuāng lǐ 、 yuè nài rén kàn。
yào é pái huái yù shàng,
qióng lóu yuǎn 、 qí kǒng tiān shàng hán。
shén yè wū 、 yǐ dìng huán liáng,
tíng xī zhú 、 zhàn niǎo qīng yù gān。
xǐ yǐ dōng láng huà lán。
zhōng tíng xìng zǎo,
míng míng yù shǔi shēng lán。
bái yàn héng tiān。
kě shāo dé 、 jǐn shū huán。
yī xī chūn míng jìu mèng,
mèng bù dào 、 zǎo méi biān。
chán juān kě lián。
huā hé xuě zhōng zhú,
wú bǐ yán。

樊增祥

樊增祥(1846—1931)清代官员、文学家。原名樊嘉、又名樊增,字嘉父,别字樊山,号云门,晚号天琴老人,湖北省恩施市六角亭西正街梓潼巷人。光绪进士,历任渭南知县、陕西布政使、护理两江总督。辛亥革命爆发,避居沪上。袁世凯执政时,官参政院参政。曾师事张之洞、李慈铭,为同光派的重要诗人,诗作艳俗,有“樊美人”之称,又擅骈文,死后遗诗三万余首,并著有上百万言的骈文,是我国近代文学史上一位不可多得的高产诗人。著有《樊山全集》。

Processed in 0.102958 Second , 221 querys.