"一辈辈、白头双笑" 诗句出自清代诗人樊增祥《玲珑四犯 其二 再和午诒一百年前白荷花瓣》
líng lóng sì fàn qí èr zài hé wǔ yí yī bǎi nián qián bái hé huā bàn
bǎng yǎn lián huā,
zǎo lì jǐn zhōng shū,
niàn sì fān kǎo。
tài sù guāng yīn,
sān wàn lìu qiān guò le。
céng jiàn wǔ shì yuān yāng,
yī bèi bèi 、 bái tóu shuāng xiào。
jì yī nián 、 yī què líng gē,
hóng dòu jīn xiāng bù shǎo。
nà húi tōu cǎi fāng líng xiǎo。
tàn lián wá 、 shēng zǐ dū lǎo。
cáng shēn fěn zhǐ qīng biān lǐ,
yě dǐ zhōng shān yī jué。
yī jìu qiǎn shǔi péng lái,
xiǎng yù miàn 、 zhòu wén xīu zhào。
yì zhé méi tóng xià xī zhōu,
yóu shì yù tái chū gǎo。
樊增祥(1846—1931)清代官员、文学家。原名樊嘉、又名樊增,字嘉父,别字樊山,号云门,晚号天琴老人,湖北省恩施市六角亭西正街梓潼巷人。光绪进士,历任渭南知县、陕西布政使、护理两江总督。辛亥革命爆发,避居沪上。袁世凯执政时,官参政院参政。曾师事张之洞、李慈铭,为同光派的重要诗人,诗作艳俗,有“樊美人”之称,又擅骈文,死后遗诗三万余首,并著有上百万言的骈文,是我国近代文学史上一位不可多得的高产诗人。著有《樊山全集》。