"著我迂心短李间" 诗句出自清代诗人樊增祥《沁园春 其二 用前韵简爽翁》
《沁园春 其二 用前韵简爽翁》 拼音标注
qìn yuán chūn qí èr yòng qián yùn jiǎn shuǎng wēng
hé rì dōng gūi,
jì hé cái yī,
zhú pí zhì guān。
xiàng fèng huáng chéng lǐ,
liáo chōng lì yǐn,
qí lín gé shàng,
bié yǐ shī chuán。
yín pǔ xiān chá,
lán huā shǐ guǎn,
lǎn dào bō lí hǎi wài tiān。
chūn lái mèng,
mèng qú qú zhuāng dié,
dào fù chūn shān。
xián shí jiǎn xiào cóng biān。
sì hóng yuè jiāng tóu shū huà chuán。
mìng lán tián ài zǐ,
tì péi zhāo gùi,
yáng zhī xiān shǒu,
gōu guǎn láng huán。
yào dì huā hóng,
yīng tiān jǐu bì,
zhù wǒ yū xīn duǎn lǐ jiān。
xīn lái shì,
wèn cǎo chuāng yǎn dǐ,
duō shǎo yún yān。
《沁园春 其二 用前韵简爽翁》 作者简介
樊增祥(1846—1931)清代官员、文学家。原名樊嘉、又名樊增,字嘉父,别字樊山,号云门,晚号天琴老人,湖北省恩施市六角亭西正街梓潼巷人。光绪进士,历任渭南知县、陕西布政使、护理两江总督。辛亥革命爆发,避居沪上。袁世凯执政时,官参政院参政。曾师事张之洞、李慈铭,为同光派的重要诗人,诗作艳俗,有“樊美人”之称,又擅骈文,死后遗诗三万余首,并著有上百万言的骈文,是我国近代文学史上一位不可多得的高产诗人。著有《樊山全集》。