"任娇啼、不悔连波过" 诗句出自清代诗人樊增祥《金缕曲 午诒代某君答《弃妇词》,亦赋一解 其二》
jīn lv̌ qū wǔ yí dài mǒu jūn dá 《 qì fù cí 》,yì fù yī jiě qí èr
qīng rèn shuāng xīng cuò。
shì tiān biān 、 cān shāng liǎng diǎn,
mìng gōng láo zuò。
zàn xué què qiáo níu nv̌ yáng,
zhuǎn yǎn nán jī shàn bò。
sì gōu shǔi 、 dōng xī dū kě。
cháng niàn guān yīn jīng yī juàn,
xuě yī niáng 、 kāi le diāo lóng suǒ。
xīu zài bào,
xìu qīn wò。
hán pín bié chèn zhī yí gě。
màn sī liàng 、 wú gōng jìu shì,
yàn jiāo yīng tuǒ。
bì yù lián huán chá niǎn zǐ,
zhí yǔ shuāng wén zé gè。
hún bù shì 、 jiā rén fù wǒ。
wǒ shì fù rén cáo jí lì,
rèn jiāo tí 、 bù hǔi lián bō guò。
yuān dié zì,
fù qín huǒ。
樊增祥(1846—1931)清代官员、文学家。原名樊嘉、又名樊增,字嘉父,别字樊山,号云门,晚号天琴老人,湖北省恩施市六角亭西正街梓潼巷人。光绪进士,历任渭南知县、陕西布政使、护理两江总督。辛亥革命爆发,避居沪上。袁世凯执政时,官参政院参政。曾师事张之洞、李慈铭,为同光派的重要诗人,诗作艳俗,有“樊美人”之称,又擅骈文,死后遗诗三万余首,并著有上百万言的骈文,是我国近代文学史上一位不可多得的高产诗人。著有《樊山全集》。