sòng lǐ yuán wài shǐ huán sū zhōu,jiān chéng qián yuán zhōu lǐ shǐ jūn,fù dé
bié lí gòng chéng yuàn,
shuāi lǎo gèng nán wàng。
yè yuè líu tóng shè,
qīu fēng zài yuǎn xiāng。
zhū xián xú xiàng zhú,
bái fā qiáng lín shāng。
gūi xiàn xī líng zuò,
shúi zhī cǐ lù cháng 。
刘长卿(709—789),字文房,汉族,宣城(今属安徽)人,唐代诗人。后迁居洛阳,河间(今属河北)为其郡望。唐玄宗天宝年间进士。肃宗至德中官监察御史,苏州长洲县尉,代宗大历中任转运使判官,知淮西、鄂岳转运留后,又被诬再贬睦州司马。因刚而犯上,两度迁谪。德宗建中年间,官终随州刺史,世称刘随州。