“惜去不须臾”这段文字出自哪里?

上一句:怡怡越河关

“惜去不须臾”出自元代诗人范梈的诗句: 《奉同元学士以落月满屋梁犹疑照颜色为韵赋赠邓提举之官江浙一首》

下一句:念来亦循环

"惜去不须臾" 诗句出自元代诗人范梈《奉同元学士以落月满屋梁犹疑照颜色为韵赋赠邓提举之官江浙一首》

青天青如石星辰何磊落
适见北斗高忽复滞郊郭
感此流电惊行迈孰为乐
况值杪秋令清商动凉幕
芳燕候朋亲驱车背河朔
登高望四野下田毕新穫
于时不同赏惆怅睇云岳
古人有云然末契重交托
托契自有初相晞在结发
请持交龙镜比似空际月
昔月三五盈今夜三五缺
月盈自有时徯君采薇蕨
采薇陟崇冈空筐不易满
季女怀朝饥日下光纂纂
岂无机杼思十旬义一浣
含悽就经纬意长丝绪短
路逢相识亲要入鲛人馆
泣下仍成珠更苦哀歌缓
缓歌浮云停急歌流水促
水流亦有宗云散复成族
踽踽行路子离居振群肃
会合宁无期载感时运速
晨风怀菀林玄鸟辞华屋
明发念飞蓬秋声浙江曲
浙河名山水在昔最馀杭
浩浩负海区地绝川无梁
执玉夸禹会带甲宣吴疆
慨彼仁义都风俗殊兴亡
末代缀繁会周衢沸丝簧
闻之虚庙閟断雨生蛩螀
幸及九域一四民乐时康
游历须慎重勿用多殒伤
矧兹握新命出布尧文章
虽当日月远足昭云汉光
凄其金气厉嘉实方敛藏
杨柳卧枉浦蒹葭委严霜
物情各有归我独不得将
仰视云中雁肃肃俱南翔
云雁鸣天中回首顾齐州
沙屿重绵互竟复少迟留
欲知鸣雁心黍稻非终谋
视彼群飞者矢心良不犹
不犹将谓何?
岂复不如兹

明年择圣蹈既往无复疑
譬之騉蹄驹昂藏养云姿
下乘岁百驾逸足诚归谁
伯乐偶并世当受知者知
长鸣待俦侣首路复安之
所之在东南断水列风峤
至人遗吏隐出处惠兼妙
干莫居匣中千年逸神耀
一朝持入手未言心相照
照之千里外如在咫尺间
明夜梦见君怡怡越河关
惜去不须臾念来亦循环
古时岐路人何用涕潸潸
景岩草木断虎豹啼空山
方冰先春水野饭维清湾
买觞斮鱼鲜甫谢金銮班
此行竟遂媾亦慰亲友颜
天目扫烟岫日夕飞禽还
山中桂树多庶为故人攀
攀花贻远道洵美道中轭
若复无相忘报之双白璧
美人如芙蓉隔浦无相识
旧交日已违新交当日得
各自有殷勤初不在容色
俯水愧游鳞仰空惭飞翼
眷言执手地岁暮霜霰迫
踟蹰复踟蹰悽恻重悽恻

fèng tóng yuán xué shì yǐ luò yuè mǎn wū liáng yóu yí zhào yán sè wèi yùn fù zèng dèng tí jǔ zhī guān jiāng zhè yī shǒu
qīng tiān qīng rú shí,
xīng chén hé lěi luò。
shì jiàn běi dǒu gāo,
hū fù zhì jiāo guō。
gǎn cǐ líu diàn liáng,
xíng mài shú wèi lè。
kuàng zhí miǎo qīu lìng,
qīng shāng dòng liáng mù。
fāng yàn hòu péng qīn,
qū chē bèi hé shuò。
dēng gāo wàng sì yě,
xià tián bì xīn huò。
yú shí bù tóng shǎng,
chóu chàng dì yún yuè。
gǔ rén yǒu yún rán,
mò qì zhòng jiāo tuō。
tuō qì zì yǒu chū,
xiāng xī zài jié fā。
qǐng chí jiāo lóng jìng,
bǐ sì kōng jì yuè。
xī yuè sān wǔ yíng,
jīn yè sān wǔ quē。
yuè yíng zì yǒu shí,
xī jūn cǎi wéi jué。
cǎi wéi zhì chóng gāng,
kōng kuāng bù yì mǎn。
jì nv̌ huái zhāo jī,
rì xià guāng zuǎn zuǎn。
qǐ wú jī zhù sī,
shí xún yì yī wǎn。
hán qī jìu jīng wěi,
yì cháng sī xù duǎn。
lù féng xiāng shì qīn,
yào rù jiǎo rén guǎn。
qì xià réng chéng zhū,
gèng kǔ āi gē huǎn。
huǎn gē fú yún tíng,
jí gē líu shǔi cù。
shǔi líu yì yǒu zōng,
yún sàn fù chéng zú。
jǔ jǔ xíng lù zǐ,
lí jū zhèn qún sù。
hùi hé níng wú qī,
zài gǎn shí yùn sù。
chén fēng huái wǎn lín,
xuán niǎo cí huá wū。
míng fā niàn fēi péng,
qīu shēng zhè jiāng qū。
zhè hé míng shān shǔi,
zài xī zùi yú háng。
hào hào fù hǎi qū,
dì jué chuān wú liáng。
zhí yù kuā yǔ hùi,
dài jiǎ xuān wú jiāng。
kǎi bǐ rén yì dū,
fēng sú shū xīng wáng。
mò dài zhùi fán hùi,
zhōu qú fèi sī huáng。
wén zhī xū miào bì,
duàn yǔ shēng qióng jiāng。
xìng jí jǐu yù yī,
sì mín lè shí kāng。
yóu lì xū shèn zhòng,
wù yòng duō yǔn shāng。
shěn zī wò xīn mìng,
chū bù yáo wén zhāng。
sūi dāng rì yuè yuǎn,
zú zhāo yún hàn guāng。
qī qí jīn qì lì,
jiā shí fāng liàn cáng。
yáng lǐu wò wǎng pǔ,
jiān jiā wěi yán shuāng。
wù qíng gè yǒu gūi,
wǒ dú bù dé jiāng。
yǎng shì yún zhōng yàn,
sù sù jù nán xiáng。
yún yàn míng tiān zhōng,
húi shǒu gù qí zhōu。
shā yǔ zhòng mián hù,
jìng fù shǎo chí líu。
yù zhī míng yàn xīn,
shǔ dào fēi zhōng móu。
shì bǐ qún fēi zhě,
shǐ xīn liáng bù yóu。
bù yóu jiāng wèi hé ?
qǐ fù bù rú zī。
míng nián zé shèng dǎo,
jì wǎng wú fù yí。
pì zhī kūn tí jū,
áng cáng yǎng yún zī。
xià chéng sùi bǎi jià,
yì zú chéng gūi shúi。
bó lè ǒu bìng shì,
dāng shòu zhī zhě zhī。
cháng míng dài chóu lv̌,
shǒu lù fù ān zhī。
suǒ zhī zài dōng nán,
duàn shǔi liè fēng jiào。
zhì rén yí lì yǐn,
chū chù hùi jiān miào。
gān mò jū xiá zhōng,
qiān nián yì shén yào。
yī zhāo chí rù shǒu,
wèi yán xīn xiāng zhào。
zhào zhī qiān lǐ wài,
rú zài zhǐ chǐ jiān。
míng yè mèng jiàn jūn,
yí yí yuè hé guān。
xī qù bù xū yú,
niàn lái yì xún huán。
gǔ shí qí lù rén,
hé yòng tì shān shān。
jǐng yán cǎo mù duàn,
hǔ bào tí kōng shān。
fāng bīng xiān chūn shǔi,
yě fàn wéi qīng wān。
mǎi shāng zhuó yú xiān,
fǔ xiè jīn luán bān。
cǐ xíng jìng sùi gòu,
yì wèi qīn yǒu yán。
tiān mù sǎo yān xìu,
rì xī fēi qín huán。
shān zhōng gùi shù duō,
shù wèi gù rén pān。
pān huā yí yuǎn dào,
xún měi dào zhōng è。
ruò fù wú xiāng wàng,
bào zhī shuāng bái bì。
měi rén rú fú róng,
gé pǔ wú xiāng shì。
jìu jiāo rì yǐ wéi,
xīn jiāo dāng rì dé。
gè zì yǒu yīn qín,
chū bù zài róng sè。
fǔ shǔi kùi yóu lín,
yǎng kōng cán fēi yì。
juàn yán zhí shǒu dì,
sùi mù shuāng xiàn pò。
chí chú fù chí chú,
qī cè zhòng qī cè。

范梈

范梈(pēng)(1272—1330)元代官员、诗人,与虞集、杨载、揭傒斯齐被誉为“元诗四大家”。字亨父,一字德机,人称文白先生,清江(今江西樟树)人。历官翰清江林院编修、海南海北道廉访司照磨、福建闽海道知事等职,有政绩,后以疾归。其诗好为古体,风格清健淳朴,用力精深,有《范德机诗集》。

Processed in 0.104023 Second , 221 querys.