"士生三代后" 诗句出自明代诗人孙承恩《襄阳为自古要地抚遗迹吊往事有怀七人焉因各赋诗一首 其一 诸葛武侯》
xiāng yáng wèi zì gǔ yào dì fǔ yí jī diào wǎng shì yǒu huái qī rén yān yīn gè fù shī yī shǒu qí yī zhū gé wǔ hóu
táng táng zhū gé gōng,
dào běn yī lv̌ pǐ。
fāng qí wèi yù shí,
lóng wò mǐn yuān hēi。
yī zhāo gǎn shí fèn,
biàn huà nǎi mò cè。
hūi fù xìn běn zhì,
wèi hàn shì tǎo zéi。
dà yì lǐn zhào jiē,
gān kūn wèi kāi pì。
zhǐ hūi dòng fēng yún,
zhōng chéng guàn jīn shí。
shì shēng sān dài hòu,
wén jiàn jiàn bēi nì。
gōng yě zhēn tiān rén,
zhèng qì tài huá dí。
shēng píng lǐ lè jù,
qiǎng ràng bīng gé rì。
bào fù yù wèi shī,
yǒng wèi hòu rén xī。
gōng shén zài tiān rǎng,
wàn gǔ zhōng bù méi。
zài gē chū shī biǎo,
liàn rèn sān tàn xī。
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。