“吾园颇宜人”这段文字出自哪里?

上一句:望望未能即

“吾园颇宜人”出自明代诗人孙承恩的诗句: 《东归潞河舟中咏怀》

下一句:地迥自幽寂

"吾园颇宜人" 诗句出自明代诗人孙承恩《东归潞河舟中咏怀》

朔风届寒候冻日照行色
游子还故乡云鸿整归翼
低回多慨叹寂寞鲜欢怿
还乡岂不乐抚事感今昔
前年使南荒瘴厉忧病疾
今年走燕蓟风霜忍寒栗
飘飘乡蓬踪万里天南北
劳生苦驰驱岂得头不白
行行出都门悄悄抱悽恻
顾瞻五云阙万感交并集
上怀圣明主端拱在密勿
忆昔临御初臣忝侍从职
草茅两封章海岳效壤滴
三年远江湖心在斧扆侧
所忧万几烦无乃近缺失
一阴当六阳萌蘖已消匿
日中不恒居渐次见亏昃
迩来时事新臣也所目击
吁嗟是非辨要在慎决择
嵯峨九天高无路达忠赤
谏诤力匪任悲叹腕空扼
况今边陲警日夜驰羽檄
遐疆盛戎马近甸暗长戟
惟兹当严冬杀气浩充斥
边军久疲弊何能冒锋镝
矧是国计虚囷廪鲜储积
颇闻兵家要当先足刍食
士饱跃而嬉马饱腾于枥
似兹寡预备何以支劲敌
吾皇念元元当宁频叹息
推毂遣重臣急若拯焚溺
庙堂坐诸老精白心一德
岂无济时略为国建长策
惟尔众列侯金玉烂煇赫
时平窃恩荣光宠被臧获
无亦勉所图少竭报称力
讵应但安享徒耳气盈溢
乾坤际多事臣子致命日
惜也臣不武莫与荷殳祋
空怀漆室忧窃抱杞人惑
况今远彤庭山川苦违隔
以兹怀区区忧虑何能释
同袍数君子意气雅莫逆
顾我多慰藉饯送城东陌
摅怀正谐洽分袂还仓卒
共言厚自爱复道长相忆
嗟予乏旷怀当事易感激
念此友朋谊怦怦转忧惄
古言同心交燕越犹一室
岁寒苟弗爽何必勤面觌
落日策蹇驴远水浮画鹢
迢迢越川陆历历过都邑
旅情转萧条乡思颇增剧
故园三泖上望望未能即
吾园颇宜人地迥自幽寂
逶迤接郊坰萧森带泉石
虚斋足偃仰平陇可登陟
鸣鸟声上下野竹荫蒙密
竹吾甚爱之昔也手亲植
老梅临水涯疏影斜更直
素葩抱幽香含笑待人索
嗟予幽遁志中岁遂成癖
且当息尘嚣聊适疏懒迹
董帷犹可下颜乐终靡易
鸣琴白日静读易清夜阒
野老容问字渔父许分席
玄化杳难知世事靡终极
天倾五岳峙我亦空戚戚
乾坤莽浩荡岁月不再得
惟惭百年内碌碌靡称述
明明日月光照我巾与舄
盈虚颇测究义利亦分析
乐天惟圣优乘运乃达识
稽首羲皇占履二保贞吉

dōng gūi lù hé zhōu zhōng yǒng huái
shuò fēng jiè hán hòu,
dòng rì zhào xíng sè。
yóu zǐ huán gù xiāng,
yún hóng zhěng gūi yì。
dī húi duō kǎi tàn,
jì mò xiān huān yì。
huán xiāng qǐ bù lè,
fǔ shì gǎn jīn xī。
qián nián shǐ nán huāng,
zhàng lì yōu bìng jí。
jīn nián zǒu yàn jì,
fēng shuāng rěn hán lì。
piāo piāo xiāng péng zōng,
wàn lǐ tiān nán běi。
láo shēng kǔ chí qū,
qǐ dé tóu bù bái。
xíng xíng chū dū mén,
qiǎo qiǎo bào qī cè。
gù zhān wǔ yún què,
wàn gǎn jiāo bìng jí。
shàng huái shèng míng zhǔ,
duān gǒng zài mì wù。
yì xī lín yù chū,
chén tiǎn shì cóng zhí。
cǎo máo liǎng fēng zhāng,
hǎi yuè xiào rǎng dī。
sān nián yuǎn jiāng hú,
xīn zài fǔ yǐ cè。
suǒ yōu wàn jī fán,
wú nǎi jìn quē shī。
yī yīn dāng lìu yáng,
méng niè yǐ xiāo nì。
rì zhōng bù héng jū,
jiàn cì jiàn yú zè。
ěr lái shí shì xīn,
chén yě suǒ mù jí。
xū jiē shì fēi biàn,
yào zài shèn jué zé。
cuó é jǐu tiān gāo,
wú lù dá zhōng chì。
jiàn zhēng lì fěi rèn,
bēi tàn wàn kōng è。
kuàng jīn biān chúi jǐng,
rì yè chí yǔ xí。
xiá jiāng shèng róng mǎ,
jìn diàn àn cháng jǐ。
wéi zī dāng yán dōng,
shā qì hào chōng chì。
biān jūn jǐu pí bì,
hé néng mào fēng dí。
shěn shì guó jì xū,
qūn lǐn xiān chǔ jī。
pǒ wén bīng jiā yào,
dāng xiān zú chú shí。
shì bǎo yuè ér xī,
mǎ bǎo téng yú lì。
sì zī guǎ yù bèi,
hé yǐ zhī jìng dí。
wú huáng niàn yuán yuán,
dāng níng pín tàn xī。
tūi gǔ qiǎn zhòng chén,
jí ruò zhěng fén nì。
miào táng zuò zhū lǎo,
jīng bái xīn yī dé。
qǐ wú jì shí lvè,
wèi guó jiàn cháng cè。
wéi ěr zhòng liè hóu,
jīn yù làn hūi hè。
shí píng qiè ēn róng,
guāng chǒng bèi zāng huò。
wú yì miǎn suǒ tú,
shǎo jié bào chēng lì。
jù yìng dàn ān xiǎng,
tú ěr qì yíng yì。
gān kūn jì duō shì,
chén zǐ zhì mìng rì。
xī yě chén bù wǔ,
mò yǔ hé shū dùi。
kōng huái qī shì yōu,
qiè bào qǐ rén huò。
kuàng jīn yuǎn tóng tíng,
shān chuān kǔ wéi gé。
yǐ zī huái qū qū,
yōu lv̀ hé néng shì。
tóng páo shù jūn zǐ,
yì qì yǎ mò nì。
gù wǒ duō wèi jiè,
jiàn sòng chéng dōng mò。
shū huái zhèng xié qià,
fēn mèi huán cāng zú。
gòng yán hòu zì ài,
fù dào cháng xiāng yì。
jiē yú fá kuàng huái,
dāng shì yì gǎn jī。
niàn cǐ yǒu péng yí,
pēng pēng zhuǎn yōu nì。
gǔ yán tóng xīn jiāo,
yàn yuè yóu yī shì。
sùi hán gǒu fú shuǎng,
hé bì qín miàn dí。
luò rì cè jiǎn lv́,
yuǎn shǔi fú huà nì。
tiáo tiáo yuè chuān lù,
lì lì guò dū yì。
lv̌ qíng zhuǎn xiāo tiáo,
xiāng sī pǒ zēng jù。
gù yuán sān mǎo shàng,
wàng wàng wèi néng jí。
wú yuán pǒ yí rén,
dì jiǒng zì yōu jì。
wēi yǐ jiē jiāo jiōng,
xiāo sēn dài quán shí。
xū zhāi zú yǎn yǎng,
píng lǒng kě dēng zhì。
míng niǎo shēng shàng xià,
yě zhú yìn méng mì。
zhú wú shén ài zhī,
xī yě shǒu qīn zhí。
lǎo méi lín shǔi yá,
shū yǐng xié gèng zhí。
sù pā bào yōu xiāng,
hán xiào dài rén suǒ。
jiē yú yōu dùn zhì,
zhōng sùi sùi chéng pǐ。
qiě dāng xī chén xiāo,
liáo shì shū lǎn jī。
dǒng wéi yóu kě xià,
yán lè zhōng mǐ yì。
míng qín bái rì jìng,
dú yì qīng yè qù。
yě lǎo róng wèn zì,
yú fù xǔ fēn xí。
xuán huà yǎo nán zhī,
shì shì mǐ zhōng jí。
tiān qīng wǔ yuè zhì,
wǒ yì kōng qī qī。
gān kūn mǎng hào dàng,
sùi yuè bù zài dé。
wéi cán bǎi nián nèi,
lù lù mǐ chēng shù。
míng míng rì yuè guāng,
zhào wǒ jīn yǔ xì。
yíng xū pǒ cè jīu,
yì lì yì fēn xī。
lè tiān wéi shèng yōu,
chéng yùn nǎi dá shì。
jī shǒu xī huáng zhān,
lv̌ èr bǎo zhēn jí。

孙承恩

(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

Processed in 0.158238 Second , 221 querys.