"万古常如生" 诗句出自明代诗人孙承恩《襄阳为自古要地抚遗迹吊往事有怀七人焉因各赋诗一首 其七 张顺》
xiāng yáng wèi zì gǔ yào dì fǔ yí jī diào wǎng shì yǒu huái qī rén yān yīn gè fù shī yī shǒu qí qī zhāng shùn
xiāng yáng xī shòu kùn,
dí qí hé píng líng。
jiǎo jiǎo èr liè shì,
tí bīng yuán gū chéng。
xuě tì fèn xióng jiàn,
bēi fēng qǐ míng míng。
chì shǒu dǎo hǔ xué,
yì qì shú gǎn yīng。
qīng zhōu jià jù tāo,
jiāng shǔi wèi bēn téng。
zhuǎn zhàn qián wú dāng,
shì ruò kě héng xíng。
xī zāi tiān wáng sòng,
qí gōng jìng wú chéng。
yī shí shuāng yù jié,
jiǎo jiǎo zhào rì xīng。
wǒ lái xún gù lěi,
àn cǎn chóu yún níng。
cǎo mù wèi hào hū,
yóu sì zhàn fá shēng。
yīng hún lǐn hè hè,
wàn gǔ cháng rú shēng。
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。